Bài viết

TIẾNG HÁT GIỮA TRỜI BOM

Giữa chiến trường khốc liệt, những tiếng hát của đội văn công đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho người lính. Nhưng đằng sau những giai điệu ấy là những mất mát lặng thầm mà không phải ai cũng biết.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Phi Đa (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ăm 1969, tại một khu rừng gần tuyến lửa, đội văn công của Võ Thị Mai được lệnh đến biểu diễn phục vụ bộ đội.

Sân khấu chỉ là một khoảng đất trống.
Ánh sáng là vài ngọn đèn dầu yếu ớt.
Khán giả là những người lính vừa trở về sau trận đánh, quần áo còn dính đầy bùn đất.

Khi tiếng đàn vang lên, Mai bước ra hát.

Giọng hát của cô trong trẻo giữa không gian đầy khói súng:

“Quê hương nếu ai không nhớ…”

Những người lính im lặng lắng nghe.
Có người cúi đầu.
Có người lặng lẽ lau nước mắt.

Giữa lúc buổi diễn đang cao trào, tiếng máy bay bất ngờ gầm rú trên đầu.

Còi báo động vang lên.

Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn.

Nhưng Nguyễn Anh Tuấn, người chơi đàn trong đội, vẫn quay lại lấy cây đàn còn bỏ dở trên sân khấu.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Đất đá tung lên mù mịt.

Khi khói tan, cây đàn nằm vỡ vụn.
Tuấn không còn đứng dậy nữa.

Mai kể lại, giọng nghẹn lại:

“Anh Tuấn nói… đàn là linh hồn của đội… không thể bỏ lại…”

Đêm hôm đó, không còn sân khấu.
Không còn ánh đèn.

Nhưng Mai và các đồng đội vẫn ngồi bên hầm trú ẩn, khe khẽ hát tiếp bài hát dang dở.

Tiếng hát nhỏ thôi…
Nhưng đủ để sưởi ấm những trái tim giữa đêm lạnh chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Võ Thị Mai trở lại nơi ấy.

Khu rừng giờ xanh mướt.
Không còn tiếng bom.

Cô mang theo một cây đàn mới, đặt dưới gốc cây cũ và hát lại bài hát năm xưa.

“Có một thời như thế… chúng tôi đã hát giữa bom rơi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn