TIẾNG HÁT GIỮA TRƯỜNG SƠN - NĐC
Võ Thị Tần là tiểu đội trưởng của 10 nữ thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Theo những lời kể còn được lưu lại, cuộc sống của các chị nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày, máy bay địch ném bom liên tục, đất đá rung chuyển. Ban đêm, các chị lại ra đường san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho xe ra tiền tuyến.
Võ Thị Tần là tiểu đội trưởng của 10 nữ thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Theo những lời kể còn được lưu lại, cuộc sống của các chị nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày, máy bay địch ném bom liên tục, đất đá rung chuyển. Ban đêm, các chị lại ra đường san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho xe ra tiền tuyến.
Dù đối mặt với hiểm nguy, các chị vẫn giữ tinh thần lạc quan. Sau mỗi giờ làm việc, họ thường ngồi bên nhau, cất tiếng hát giữa núi rừng Trường Sơn. Tiếng hát ấy không chỉ để quên đi mệt mỏi mà còn tiếp thêm niềm tin vào ngày mai chiến thắng.
Trước lúc hi sinh, chị Võ Thị Tần từng viết trong thư gửi gia đình rằng (ý chính):
“Nếu phải hi sinh, em cũng không hối tiếc, vì Tổ quốc cần.”
Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, chị cùng đồng đội đã anh dũng hi sinh. Nhưng câu chuyện về họ vẫn sống mãi như biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong “thời hoa lửa”



