Tiếng hát sau tảng đá ngàn tấn ở Hang Tám Cô
Cô Lê Thị Bình (Cựu TNXP). Địa chỉ: Xã Hoằng Lộc, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Đơn vị: Đại đội 217 – Ban Xây dựng 67.
Cô Bình nhấp ngụm nước vối, ánh mắt xa xăm:
"Cháu ạ, đường 20 Quyết Thắng ngày ấy là huyết mạch trọng yếu để chi viện cho miền Nam. Giặc Mỹ biết thế nên chúng đánh phá dữ dội lắm. Đơn vị của cô và các anh chị thanh niên xung phong quê Hoằng Hóa mình đóng quân ngay gần km16. Ngày 14 tháng 11 năm 1972, máy bay B-52 của địch rải thảm liên tục. 8 anh chị em (4 nam, 4 nữ) đang làm nhiệm vụ trên đường thì bom nổ quá rát. Các anh chị chỉ kịp chạy vào một cái hang bên vách núi đá vôi để trú ẩn. Cô ở đơn vị phối thuộc cách đó không xa, chỉ thấy một tiếng nổ long trời lở đất, cả ngọn núi như sụp xuống."
Cô dừng lại, giọng nghẹn ngào, bàn tay bấu chặt vào tà áo: "Khi khói bom tan, chúng cô lao ra thì rụng rời chân tay. Một tảng đá khổng lồ, nặng hàng ngàn tấn từ đỉnh núi đã rơi xuống, lấp kín hoàn toàn cửa hang nơi 8 anh chị em đang trú. Chúng cô dùng cuốc, dùng xẻng, dùng cả tay không để bới, nhưng tảng đá quá lớn, không một sức người nào nhúc nhích nổi. Cháu biết không, nỗi đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là đứng cách đồng đội mình chỉ một bức tường đá, nghe tiếng họ gọi mà không thể làm gì được. Chúng cô luồn một chiếc ống tre nhỏ qua khe nứt, rót cháo loãng và sữa vào trong, hy vọng các anh chị cầm cự được để chờ công binh đến ứng cứu."
Nước mắt cô Bình chảy dài trên gò má nhăn nheo: "Những ngày sau đó, tiếng gọi 'O ơi', 'Anh ơi' từ trong hang vọng ra yếu dần. Để động viên nhau và để những người ở ngoài không tuyệt vọng, các anh chị ở trong hang đã hát. Tiếng hát vọng ra qua kẽ đá hẹp, lanh lảnh giữa đại ngàn Trường Sơn. Họ hát những bài ca cách mạng, hát về quê hương Hoằng Hóa mình. Đến ngày thứ 8, thứ 9, tiếng hát chỉ còn là những tiếng thào thào, rồi im lặng hẳn... 8 linh hồn trẻ măng, người trẻ nhất mới 18, người lớn nhất 20, đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng hang tối. Họ ra đi khi chưa kịp nhìn thấy ngày hòa bình, chưa kịp có một đám cưới ở quê nhà."
Cô Bình nhìn cháu, ánh mắt tha thiết như đang muốn gửi gắm cả một đời người: "Mãi đến năm 1996, người ta mới dùng mìn đặc chủng để phá tảng đá ấy ra và đưa các anh chị về. Lúc nhìn thấy những đôi dép cao su, những chiếc ca nhôm móp méo nằm cạnh hài cốt, cô đã khóc đến ngất đi. Họ không chết cháu ạ, họ hóa thân thành linh khí của núi rừng Trường Sơn. Mỗi khi có ai đi ngang qua Hang Tám Cô, hãy thắp một nén nhang, vì nơi đó không chỉ có đá, mà có cả tuổi thanh xuân đẹp nhất của một thế hệ đã hy sinh cho con đường vào miền Nam không bao giờ tắt lửa."


