Bài viết

tiếng hát trên tọa độ chết

Hà Tĩnh19/05/2026Nguyễn Thị Ánh Tuyết 11d1 (Trường THPT Lê Quý Đôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ngã ba Đồng Lộc được mệnh danh là "tọa độ chết" bởi lượng bom đạn khổng lồ mà kẻ thù trút xuống. Bác Hợi nhớ lại những đêm trắng trực chiến để giữ vững mạch máu giao thông.

​Có một đêm, sau một trận bom tọa độ dữ dội, mặt đường bị cày xới nát bấy, khói thuốc súng còn khét lẹt. Nhận lệnh phải thông đường gấp cho đoàn xe chở nhu yếu phẩm vào miền Nam, tiểu đội của bác lao ra hiện trường ngay lập tức. Trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ những ngôi sao xa và tiếng máy bay địch vẫn gầm rít trên đầu, các nữ TNXP vừa cuốc đất, vừa run vì cái lạnh và sự căng thẳng.

​Bất chợt, một chị trong đội bắt nhịp bài hát "Hà Tĩnh mình thương". Như một luồng điện, cả tiểu đội cùng hòa giọng. Tiếng hát lúc đầu còn khe khẽ, sau vang xa, át cả tiếng gió và tiếng động cơ máy bay từ phía chân trời. Bác Hợi xúc động kể: “Lúc đó, chúng tôi không còn biết sợ cái chết là gì nữa. Tiếng hát không chỉ giúp quên đi mệt mỏi mà còn là cách chúng tôi khẳng định với kẻ thù rằng: Bom đạn có thể nát đường, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người dân Hà Tĩnh”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tiếng hát trên tọa độ chết | Câu chuyện thời hoa lửa