Cựu chiến binh

Tiếng kèn bên bến Nhà Rồng

Giữa lòng Sài Gòn những năm chiến tranh khốc liệt, những chiến sĩ biệt động sống âm thầm dưới nhiều thân phận để chuẩn bị cho ngày toàn thắng. Câu chuyện của ông Trần Quang Vinh kể về một người đồng đội trẻ mang tiếng kèn harmonica giữa khói lửa, giữ vững niềm tin cho cả tổ chiến đấu trong những ngày cận kề lịch sử.

Hà Tĩnh11/05/2026Đoàn xã Kỳ Văn (Đoàn xã Kỳ Văn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, Trần Quang Vinh mới hai mươi hai tuổi, quê Bến Tre, được tổ chức đưa vào nội thành Sài Gòn hoạt động với vỏ bọc là một phụ xe giao hàng ở khu vực cảng Nhà Rồng.

Ban ngày, ông len lỏi giữa những chuyến hàng, quan sát mục tiêu, chuyển tin tức. Ban đêm, ông cùng đồng đội bí mật cất giấu tài liệu, vũ khí trong những căn hầm nhỏ dưới nền nhà dân. Cuộc sống của người biệt động là chuỗi ngày đi giữa lằn ranh sinh tử, nơi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đổi bằng cả mạng sống và sự an toàn của đồng đội.

Trong tổ của ông có một chiến sĩ trẻ tên Phạm Gia Khánh, quê Quảng Nam, ít nói nhưng luôn mang theo bên mình một chiếc harmonica cũ. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ hoặc giữa những giờ phút căng thẳng trong hầm bí mật, Khánh lại khe khẽ thổi những giai điệu quê hương.

Anh thường nói:
“Tiếng kèn nhỏ thôi… nhưng để nhớ rằng mình chiến đấu cho ngày được sống bình yên.”

Tết Mậu Thân 1968, đơn vị của Vinh nhận nhiệm vụ phối hợp tấn công một mục tiêu trọng yếu gần bến Nhà Rồng. Những ngày chuẩn bị vô cùng căng thẳng. Vũ khí được chuyển từng phần qua nhiều điểm, liên lạc phải tuyệt đối bí mật.

Đêm xuất kích, trước giờ lên đường, trong căn hầm tối chỉ đủ ánh đèn dầu leo lét, Khánh lấy chiếc harmonica ra thổi bài “Lý con sáo”. Âm thanh nhỏ nhưng trong trẻo đến lạ, khiến cả tổ lặng đi. Giữa tiếng súng vọng xa, tiếng kèn như nhắc họ về quê nhà, về những cánh đồng, về gia đình đang chờ.

Trận đánh diễn ra ác liệt hơn dự tính. Địch phản kích dữ dội, nhiều mũi tiến công bị chia cắt. Trong lúc rút lui bảo toàn lực lượng, Khánh đã ở lại chặn địch để đồng đội thoát vòng vây.

Lần cuối ông Vinh nhìn thấy bạn mình là dưới ánh pháo sáng nhòe khói, Khánh vẫn bình tĩnh nổ súng, bên ngực áo còn chiếc harmonica.

Ông và một số đồng đội sống sót rút về căn cứ. Nhiều tháng sau, qua cơ sở nội thành, ông mới nhận lại được chiếc kèn cũ do một người dân bí mật giữ giúp sau trận chiến.

Chiếc harmonica ấy bị móp một góc, loang vết khói súng, nhưng vẫn phát ra âm thanh.

Ông Vinh giữ nó suốt những năm còn lại của cuộc chiến.

Tháng 4 năm 1975, khi Sài Gòn bước vào những giờ phút cuối cùng trước ngày giải phóng, đứng gần bến Nhà Rồng lịch sử, giữa dòng người và cờ hoa, ông lấy chiếc harmonica ra thổi lại giai điệu năm xưa.

Lần này, tiếng kèn không còn lẫn trong bom đạn, mà vang lên giữa ngày hòa bình.

Ông nói đó là lời báo tin cho người đồng đội đã ngã xuống: “Sài Gòn giải phóng rồi.”

Nhiều năm sau, ông Trần Quang Vinh trao lại chiếc harmonica cho bảo tàng lực lượng biệt động. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà là tiếng nói của cả một thế hệ từng sống âm thầm giữa lòng địch, mang tuổi trẻ đánh đổi cho ngày non sông liền một dải.

Tiếng kèn bên bến Nhà Rồng vì thế không chỉ là âm thanh của ký ức, mà là biểu tượng của niềm tin không tắt — rằng giữa thời hoa lửa, ngay cả một giai điệu nhỏ bé cũng có thể nâng đỡ con người đi qua bóng tối để chạm tới bình minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng kèn bên bến Nhà Rồng | Câu chuyện thời hoa lửa