TIẾNG KÈN GIỮA KHÓI LỬA
“Tôi không bao giờ quên được tiếng kèn hôm ấy,” ông Minh nói, giọng trầm lại. “Giữa khói bom mù mịt, nó vang lên như gọi cả sự sống trở về.”
Năm 1972, chiến trường Quảng Trị ác liệt hơn bao giờ hết. Bom đạn dội xuống liên hồi, đất trời rung chuyển. Đơn vị của ông Minh bám trụ trong một trận địa nhỏ, xung quanh chỉ còn đổ nát.
“Chúng tôi đã chiến đấu suốt nhiều ngày, gần như kiệt sức. Nhiều đồng đội đã ngã xuống,” ông kể.
Trong lúc tinh thần đang xuống thấp, bỗng từ phía sau chiến tuyến vang lên tiếng kèn. Đó là anh Tuấn – người lính trẻ luôn mang theo chiếc kèn bên mình.
“Anh ấy không thổi những bản nhạc lớn lao,” ông Minh nhớ lại, “chỉ là một giai điệu quen thuộc, nhẹ nhàng… nhưng giữa chiến trường, nó trở nên thiêng liêng đến lạ.”
Tiếng kèn vang lên giữa khói lửa, át cả tiếng bom rơi. Nó khiến những người lính như bừng tỉnh, siết chặt tay súng, tiếp tục chiến đấu.
“Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng đều hiểu: phải sống, phải giữ trận địa này.”
Trận đánh kết thúc, đơn vị trụ vững. Nhưng anh Tuấn – người thổi kèn hôm ấy – đã hy sinh.
Ông Minh lặng đi một lúc rồi nói:
“Chiếc kèn không còn, nhưng âm thanh của nó thì vẫn ở lại. Nó là tiếng gọi của lòng dũng cảm, của tình đồng đội… và của một thời không thể nào quên.”



