TIẾNG KÈN GIỮA TRẬN ĐÁNH
Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị bộ binh bị chia cắt trong rừng rậm. Một chiến sĩ trẻ đã dùng tiếng kèn tín hiệu để liên lạc, giúp các mũi tiến công phối hợp lại, tạo nên bước ngoặt quan trọng trong chiến dịch.
Tôi là Nguyễn Văn Quang, từng là chiến sĩ bộ binh trong những năm chiến tranh.
Có những trận đánh mà chỉ cần mất liên lạc thôi là cả đội hình có thể rơi vào hỗn loạn.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi tiến công qua một khu rừng rậm.
Địa hình phức tạp, cây cối dày đặc, tầm nhìn gần như bằng không.
Trong lúc đang cơ động, một loạt tiếng súng bất ngờ vang lên từ nhiều hướng.
Khói và tiếng nổ khiến đội hình bị chia cắt.
“Không liên lạc được rồi!” một đồng chí hô lên.
Trong tình huống đó, Lê Văn Phú – chiến sĩ liên lạc của đơn vị – nhanh chóng rút ra một chiếc kèn tín hiệu nhỏ.
Tôi ngạc nhiên:
“Giờ còn dùng kèn sao?”
Phú gật đầu:
“Không có radio thì mình dùng cách cũ.”
Cậu leo lên một gò đất nhỏ giữa rừng.
Đạn vẫn bắn xung quanh, nhưng Phú vẫn bình tĩnh.
Cậu bắt đầu thổi kèn theo tín hiệu quy ước của đơn vị.
“Tu… tu… tu…”
Âm thanh không lớn, nhưng vang rõ trong khu rừng yên tĩnh giữa những khoảng ngắt tiếng súng.
Ở một hướng khác, Trần Thị Bích – dân quân địa phương dẫn đường – nghe được tín hiệu.
Chị lập tức hiểu và truyền lại hướng di chuyển cho mũi tiến công bên kia.
Phú tiếp tục thổi kèn, điều chỉnh nhịp theo từng tình huống.
Nhờ tín hiệu đó, các mũi tấn công dần dần phối hợp lại được.
Sau một thời gian giao tranh căng thẳng, đội hình được tái lập.
Chúng tôi tiến công đồng loạt và chiếm lại khu vực quan trọng.
Khi trận đánh kết thúc, Phú từ gò đất bước xuống, mặt lấm bụi nhưng vẫn giữ chiếc kèn trong tay.
Tôi hỏi:
“Cậu học tín hiệu đó ở đâu?”
Phú cười:
“Trong chiến tranh… cái gì cứu được đồng đội thì đều phải học.”



