Tiếng kèn truy điệu đồng đội
Tiếng kèn truy điệu đồng đội
Tôi là Lê Văn Bình, chiến sĩ tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên. Trong những năm tháng ác liệt ấy, điều khiến tôi ám ảnh nhất là tiếng kèn truy điệu đồng đội vang lên giữa núi rừng. Sau mỗi trận đánh, khi có người hy sinh, chúng tôi tổ chức lễ tiễn biệt ngay tại chiến hào. Không có bàn thờ lớn, chỉ có tấm khăn phủ vội và những nén hương đơn sơ. Khi tiếng kèn cất lên, cả đơn vị lặng đi, nhiều người không kìm được nước mắt. Tôi từng chứng kiến những người đồng đội thân thiết của mình ngã xuống chỉ trong chớp mắt. Dù đau xót, chúng tôi vẫn phải tiếp tục chiến đấu vì nhiệm vụ chưa hoàn thành. Mỗi lần tiễn biệt, ai cũng tự nhủ phải chiến đấu kiên cường hơn để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Tiếng kèn ấy mãi mãi là ký ức sâu sắc trong tôi về sự mất mát và tinh thần bất khuất nơi biên cương.



