Tiếng kẻng báo động giữa trưa hè
Trong một buổi trưa hè yên bình, khi mọi người đang nghỉ ngơi sau giờ làm đồng, một tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Nhờ sự nhanh trí của người phụ nữ trực kẻng báo động, cả làng kịp thời xuống hầm trú ẩn, tránh được thiệt hại lớn.
Những năm chiến tranh, làng quê nhỏ thuộc tỉnh Nghệ An luôn sống trong tình trạng cảnh giác cao.
Ban ngày, người dân vẫn ra đồng cấy lúa, trồng rau.
Nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng máy bay từ xa.
Bà Trần Thị Mão khi ấy là một đội viên dân phòng của làng.
Nhiệm vụ của bà là trực tại điểm đặt chiếc kẻng báo động.
Chiếc kẻng được treo dưới một gốc cây lớn giữa sân đình.
Mỗi khi phát hiện máy bay địch, người trực phải gõ kẻng thật nhanh để báo cho dân làng xuống hầm trú ẩn.
Một buổi trưa hè, mặt trời đứng bóng.
Không khí oi bức khiến ai cũng mệt mỏi.
Sau buổi làm đồng buổi sáng, nhiều người trong làng đang nghỉ trưa.
Trẻ nhỏ nằm ngủ trên những chiếc chõng tre.
Người lớn ngồi quạt mát dưới hiên nhà.
Bà Mão vẫn ngồi tại vị trí trực.
Dù trời nóng, bà không rời khỏi chỗ.
Đó là quy định nghiêm ngặt của làng.
Khoảng gần giữa trưa, bà bỗng nghe thấy một âm thanh rất nhỏ từ phía xa.
Ban đầu, âm thanh ấy giống như tiếng ong bay.
Nhưng bà đã quen với âm thanh của máy bay.
Bà đứng dậy, đưa tay che mắt nhìn lên bầu trời.
Phía chân trời, bà thấy một chấm đen nhỏ đang di chuyển.
Chấm đen ấy ngày càng rõ hơn.
Tiếng động cũng lớn dần.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Đó là máy bay.
Không chần chừ, bà chạy tới chiếc kẻng.
Cầm dùi gỗ lên.
Gõ liên hồi.
"KENG! KENG! KENG!"
Âm thanh vang khắp làng.
Tiếng kẻng vang lên dồn dập.
Người dân đang nghỉ trưa lập tức giật mình tỉnh dậy.
Không ai hỏi han nhiều.
Họ nhanh chóng bế con, gọi nhau chạy về phía các hầm trú ẩn.
Trẻ nhỏ được người lớn bế trên tay.
Người già được dìu đi.
Chỉ trong vài phút, sân làng đã vắng người.
Mọi người đã xuống hầm an toàn.
Không lâu sau, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Những tiếng nổ lớn vang lên gần cánh đồng phía ngoài làng.
Đất đá bắn tung lên.
Khói bụi bay mù mịt.
Trong hầm trú ẩn, nhiều người nắm chặt tay nhau.
Chờ đợi.
Một lúc sau, tiếng máy bay dần xa.
Tiếng nổ cũng thưa dần.
Mọi người bắt đầu bước ra khỏi hầm.
Họ nhìn về phía cánh đồng.
Một vài hố bom mới xuất hiện.
Nhưng làng vẫn an toàn.
Không có ai bị thương.
Một cụ già trong làng xúc động nói với bà Mão:
"Nếu không có tiếng kẻng của chị, chắc làng mình đã gặp nguy hiểm."
Bà Mão chỉ mỉm cười hiền hậu.
Bà nói:
"Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình thôi."
Sau ngày hôm đó, người dân trong làng càng thêm tin tưởng vào sự cảnh giác của bà.
Chiếc kẻng báo động vẫn được treo ở vị trí cũ.
Như một biểu tượng của sự tỉnh táo và trách nhiệm.



