TIẾNG KẺNG GIỮ LÀNG - NĐC
Âm thanh vang xa trong đêm tĩnh lặng. Ngay lập tức, dân làng hiểu tín hiệu. Đèn tắt, mọi người xuống hầm, du kích vào vị trí. Lính Pháp nghe thấy tiếng kẻng, bắn về phía tôi. Tôi vội nhảy xuống bờ ruộng, bò đi trong bóng tối, tim đập dồn dập. Sau một lúc không tìm được ai, chúng rút đi.
Hồi đó tôi khoảng 17 tuổi, được giao nhiệm vụ canh gác ở đầu làng. Vũ khí không có gì nhiều, nhưng chúng tôi có một chiếc kẻng treo ở gốc đa – dùng để báo động.
Ban ngày, chiếc kẻng chỉ là vật quen thuộc. Nhưng ban đêm, nó là “tín hiệu sống còn” của cả làng.
Một đêm nọ, tôi đang canh gác thì nghe thấy tiếng bước chân lạ từ xa. Nhìn kỹ, thấy bóng lính Pháp đang tiến vào.
Tôi biết nếu không báo kịp, cả làng sẽ gặp nguy hiểm.
Không chần chừ, tôi cầm dùi, gõ mạnh vào chiếc kẻng:
“KENG! KENG! KENG!”
Âm thanh vang xa trong đêm tĩnh lặng.
Ngay lập tức, dân làng hiểu tín hiệu. Đèn tắt, mọi người xuống hầm, du kích vào vị trí.
Lính Pháp nghe thấy tiếng kẻng, bắn về phía tôi.
Tôi vội nhảy xuống bờ ruộng, bò đi trong bóng tối, tim đập dồn dập.
Sau một lúc không tìm được ai, chúng rút đi.
Sáng hôm sau, dân làng nói với tôi:
‘Tiếng kẻng của cháu… đã cứu cả làng.’
Tôi nhìn chiếc kẻng quen thuộc mà thấy nó thật đặc biệt.
Đến bây giờ, mỗi lần nghe tiếng kẻng, tôi lại nhớ về đêm hôm ấy.
Một âm thanh giản dị… nhưng đã giữ được sự bình yên cho cả một ngôi làng.
Chiến tranh đã qua, nhưng những ký ức ấy… thì vẫn còn mãi.”



