TIẾNG KẺNG TRONG ĐÊM - NĐC
Ngày đó, làng tôi có một chiếc kẻng treo ở đầu đình. Bình thường, kẻng chỉ dùng để báo giờ sinh hoạt. Nhưng khi chiến tranh xảy ra, nó trở thành tín hiệu báo động quan trọng nhất.
Một đêm, tôi đang ngủ thì nghe tiếng chó sủa dồn dập. Ngay sau đó, từ xa có ánh đuốc và tiếng giày đinh tiến lại.
Tôi biết ngay: địch đang càn vào làng.
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi chạy thẳng ra đình làng. Tay run lên vì lạnh và lo sợ, nhưng tôi vẫn cầm dùi gõ mạnh vào chiếc kẻng.
“Boong! Boong! Boong!”
Âm thanh vang lên giữa đêm tối, lan khắp xóm làng.
Chỉ trong chốc lát, đèn trong các nhà tắt hết. Người già, phụ nữ và trẻ em nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Các du kích khác lập tức vào vị trí.
Tôi tiếp tục gõ kẻng cho đến khi thấy mọi thứ đã an toàn.
Không lâu sau, lính Pháp tràn vào. Nhưng làng tôi đã kịp chuẩn bị. Chúng không bắt được ai, cũng không phát hiện được hầm bí mật.
Sau khi chúng rút đi, tôi mới dừng tay. Lúc đó, tay tôi tê cứng, tim vẫn đập mạnh.
Một bác lớn tuổi đến vỗ vai tôi, nói:
‘Nếu không có tiếng kẻng của cậu, cả làng đã không kịp trở tay.’
Tôi im lặng, nhìn chiếc kẻng vẫn còn rung nhẹ.
Sau này, chiến tranh qua đi, chiếc kẻng vẫn được treo ở đình làng.
Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ về đêm hôm đó.
Chỉ một tiếng kẻng trong đêm… nhưng là tiếng gọi sự sống cho cả một làng quê trong thời hoa lửa.”



