TIẾNG LOA ĐÊM VÀ NHỮNG TỜ GIẤY NẾN
TIẾNG LOA ĐÊM VÀ NHỮNG TỜ GIẤY NẾN
Khoảng tháng 3 đến tháng 7 năm 1955, huyện ủy Phú Quốc xây dựng căn cứ bí mật tại Khu Tượng và tổ chức đợt tuyên truyền lớn kỷ niệm một năm ký Hiệp định Giơ-nê-vơ.
Sau khi hoàn thành lớp học chính trị tại U Minh, anh Năm Trì cùng các đồng chí cốt cán vượt biển trở về Phú Quốc trong cảnh "ngàn cân treo sợi tóc" khi bọn Hòa Hảo và quân Pháp phong tỏa các tuyến đường biển. Vừa đặt chân lên đảo, các anh đã lập tức bắt tay vào việc tháo gỡ khó khăn cho phong trào đang bị kẻ thù kìm kẹp. Để có một nơi điều hành công việc an toàn, Thường vụ Huyện ủy quyết định chọn Khu Tượng – căn cứ địa cũ từ thời kháng chiến chín năm – làm nơi dừng chân.
Tại đây, giữa rừng sâu, một cái lán nhỏ được dựng lên, và tài sản quý giá nhất của "văn phòng" chính là chiếc máy chữ Rogan cũ kỹ, tróc sơn. Để chuẩn bị cho đợt tuyên truyền kỷ niệm một năm Hiệp định Giơ-nê-vơ (20/7/1955), anh Hai Hiếu (Hai Dài) đã miệt mài ngồi bên bàn đá, gõ những tiếng "cốc cốc" vang động cả cánh rừng hoang dã. Có lúc anh em thất vọng vì đánh máy không thủng giấy nến, không in được, cho đến khi phát hiện ra phải tháo ru-băng máy chữ thì mọi việc mới xuôi lọt. Những tờ truyền đơn in bằng kỹ thuật "kéo quai guốc" thủ công cứ thế ra đời trong niềm hạnh phúc của các chiến sĩ.
Đêm 20/7/1955, cả hòn đảo Phú Quốc rúng động. Truyền đơn xuất hiện khắp nơi: dọc đường đi, dán trên vách nhà thông tin, thậm chí là dán ngay trong nhà các ấp trưởng và đồn địch. Tiếng loa vang vọng từ xóm này sang ấp khác, vạch trần sự lật lọng của đế quốc Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm.
Trong đợt này, sự mưu trí của các nữ cán bộ như chị Hà Thị Tự đã tạo nên một kỳ tích. Lợi dụng lúc lính đồn đang ngủ trưa hoặc mải đánh cờ, chị Tự giấu truyền đơn trong lưng quần, bình thản bước qua cổng đồn dưới danh nghĩa đi mua bán đồ cho lính. Với bản lĩnh "thép", chị không chỉ rải truyền đơn ở hàng ba mà còn dũng cảm lẻn tận vào buồng đồn trưởng, đặt tờ truyền đơn ngay dưới gối của hắn.
Sáng hôm sau, quân địch hoảng loạn tột độ. Tên đồn trưởng xám mặt khi thấy "Việt Minh" có thể vào tận phòng ngủ của mình. Chúng điên cuồng bắt bớ, tra hỏi người dân: "Hôm qua chỉ có mấy bà vào đồn, không các bà thì ai rải?". Nhưng đứng trước họng súng, một bà cụ đã khảng khái đáp trả: "Trong đồn các ông có lính gác, ai dám làm việc động trời ấy? Ông phải hỏi lính của ông chứ!". Sự kiên trung của nhân dân và sự mưu trí của cán bộ đã khiến kẻ thù một phen khiếp vía, còn người dân thì thầm bảo nhau: "Mấy ông cách mạng vẫn còn ở lại quanh đây".
Câu chuyện "Tiếng loa đêm và những tờ giấy nến" mang lại những giá trị tư tưởng sâu sắc cho thế hệ học sinh:
Chỉ với một chiếc máy chữ cũ và kỹ thuật in thô sơ, cha ông ta đã tạo ra sức mạnh tuyên truyền làm lung lay cả bộ máy địch. Đó là bài học về việc không bao giờ lùi bước trước sự thiếu thốn về vật chất.
Hình ảnh chị Hà Thị Tự đặt truyền đơn dưới gối tên đồn trưởng là minh chứng cho khí phách của người phụ nữ Phú Quốc: gan dạ, mưu trí và không biết sợ hãi.
Sự che chở của bà con xóm ấp đối với cán bộ chính là bức tường thành vững chắc nhất.
Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện nhắc nhở rằng để có được tiếng nói tự do hôm nay, những người đi trước đã phải đánh đổi bằng những đêm trắng bám rừng, những giờ phút đối mặt với cái chết chỉ để chuyển đi một thông điệp chính nghĩa. Hãy trân trọng hòa bình và luôn giữ vững niềm tin vào sự thật như cách quân dân Phú Quốc đã làm năm xưa.



