Mẹ Việt Nam Anh hùng

TIẾNG RU GIỮA KHÓI LỬA - NĐC

“Tôi sinh ra ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Khi kháng chiến chống Pháp diễn ra ác liệt, tôi mới 19 tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong phục vụ chiến trường.

Hà Tĩnh10/04/2026LÊ CHÍ CÔNG (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Khi kháng chiến chống Pháp diễn ra ác liệt, tôi mới 19 tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong phục vụ chiến trường.

Công việc của chúng tôi là mở đường, tải thương, tiếp tế cho bộ đội.

Một lần, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đưa một nhóm thương binh rời khỏi khu vực vừa bị địch đánh phá.

Trong số đó có một anh lính trẻ bị thương rất nặng. Anh luôn gọi tên mẹ trong mê sảng.

Trời tối, mưa lất phất, đường trơn trượt. Chúng tôi phải cáng anh đi qua một đoạn rừng.

Anh nắm tay tôi, thều thào:
‘Mẹ ơi… con lạnh…’

Nghe vậy, tôi không cầm được nước mắt.

Tôi nhớ đến những đêm ở quê, mẹ vẫn ru em ngủ bằng những câu hát nhẹ nhàng.

Không suy nghĩ nhiều, tôi vừa đi vừa khe khẽ cất tiếng ru:

“À ơi… gió đưa cành trúc la đà…”

Tiếng ru nhỏ thôi, nhưng giữa rừng đêm yên tĩnh, ai cũng nghe thấy.

Anh lính dần dịu lại, hơi thở nhẹ hơn.

Chúng tôi cứ thế đi trong đêm, vừa đi vừa ru.

Cuối cùng cũng đưa được anh ra khỏi vùng nguy hiểm.

Sau này, anh qua khỏi.

Nhiều năm sau, khi gặp lại, anh nắm tay tôi, nói:
‘Tiếng ru của chị… đã giữ tôi lại…’

Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng rất xúc động.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe lại câu ru ngày xưa, tôi lại nhớ về những đêm giữa chiến tranh.

Giữa khói lửa, vẫn có những tiếng ru… giữ lại sự sống, giữ lại tình người.

Thời hoa lửa không chỉ có bom đạn, mà còn có những điều rất đỗi dịu dàng như thế.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn