Bài viết

Tiếng ru trong bom đạn (1)

Hà Tĩnh08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng ru trong bom đạn

Đêm ấy, gió thổi hun hút qua những lũy tre, mang theo hơi lạnh và cả những âm thanh xa xăm. Cả làng im lìm trong bóng tối, chỉ còn những căn hầm nhỏ ẩn mình dưới lòng đất là nơi trú ngụ của sự sống.

Trong một góc hầm chật hẹp, mẹ ôm tôi vào lòng. Ánh đèn dầu leo lét soi gương mặt mẹ, hằn rõ những vết mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng đến lạ.

Bỗng một tiếng nổ dội về từ phía chân trời. Đất dưới chân rung lên. Tôi giật mình, nước mắt trào ra.

Mẹ khẽ siết chặt tôi, bàn tay xoa nhẹ lưng:
“Không sao đâu con… có mẹ đây rồi.”

Rồi mẹ cất tiếng ru.

“Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh…”

Tiếng ru chậm rãi, trầm ấm. Nó không làm cho những âm thanh ngoài kia biến mất, nhưng khiến chúng trở nên xa hơn, nhẹ hơn. Như thể giữa tất cả những xáo trộn, vẫn còn một nơi bình yên để nương tựa.

Tôi ngước lên nhìn mẹ. Trong ánh sáng mờ, giọng ru của mẹ như chảy qua từng nhịp thở, đều đặn và vững vàng. Dù bên ngoài còn nhiều bất ổn, mẹ vẫn giữ được sự bình tĩnh kỳ lạ.

“Sau này lớn lên, con có nhớ mẹ ru không?” mẹ hỏi khẽ.

Tôi gật đầu, dù chưa hiểu hết ý nghĩa của câu hỏi.

Những ngày sau đó, tiếng ru vẫn theo tôi đi qua từng đêm dài. Có đêm mưa rơi, có đêm gió thổi mạnh, có đêm yên ắng đến lạ thường. Nhưng bất kể thế nào, mẹ vẫn ru.

Tiếng ru ấy không chỉ để dỗ ngủ, mà còn để giữ lại một điều gì đó—có thể là niềm tin, có thể là hy vọng.

Nhiều năm trôi qua, tôi lớn lên trong một thời bình yên hơn. Không còn những đêm phải trú trong hầm, không còn những âm thanh làm tim người thắt lại. Nhưng mỗi khi nghe một câu hát ru, lòng tôi lại chùng xuống.

Tôi nhớ đến mẹ. Nhớ đến căn hầm nhỏ. Nhớ đến những đêm mà giữa bao nhiêu lo lắng, mẹ vẫn dành cho tôi một thế giới dịu dàng qua từng câu hát.

Có những ký ức không ồn ào, nhưng lại ở lại rất lâu.

Như tiếng ru trong bom đạn—nhỏ bé thôi, nhưng đủ để nâng đỡ cả một tuổi thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn