Tiếng ru trong hầm chữ A
iữa vùng đất lửa Quảng Trị, nơi từng oằn mình trong mưa bom bão đạn, có những khoảnh khắc bình yên được chắt chiu từ chính tình mẫu tử. Trong một hầm chữ A nhỏ hẹp, tối om, một người mẹ trẻ vẫn lặng lẽ đưa võng cho con. Trên đầu họ, bom đạn gào thét, mặt đất rung lên từng hồi dữ dội. Mỗi tiếng nổ như xé toang không gian, dội vào lòng người nỗi sợ hãi thường trực.
Nhưng trong lòng hầm, một âm thanh khác vang lên – dịu dàng, đều đặn:
“À ơi… à ơi…”
Tiếng ru của mẹ.
Tiếng ru ấy không lớn, không át được tiếng bom, nhưng lại đủ để ôm trọn tâm hồn non nớt của đứa trẻ. Đứa bé nằm trong võng, đôi mắt khép hờ, dường như không biết đến sự khốc liệt ngoài kia. Với em, thế giới lúc này chỉ là vòng tay mẹ, là nhịp võng đung đưa, là lời ru ấm áp như dòng sữa ngọt.
Người mẹ hiểu rằng mình không thể ngăn được bom rơi, không thể che chắn hết mọi hiểm nguy. Nhưng mẹ có thể làm một điều: giữ cho tâm hồn con không bị nhuốm màu sợ hãi. Tiếng ru chính là tấm lá chắn mềm mại nhất, nhưng cũng bền bỉ nhất.
Mỗi câu “à ơi” là một lời vỗ về, là lời hứa thầm lặng rằng:
dù ngoài kia có bão giông đến đâu, trong vòng tay mẹ vẫn có một thế giới bình yên.
Trong chiến tranh, người ta thường nhắc đến tiếng súng, tiếng bom, tiếng hành quân. Nhưng ít ai biết rằng, còn có những tiếng ru như thế – nhỏ bé thôi, nhưng đủ sức giữ lại phần người, giữ lại sự dịu dàng giữa những tháng ngày khốc liệt nhất.
Hầm chữ A không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là chiếc nôi của tình yêu thương. Và tiếng ru của mẹ, lạc lõng giữa âm thanh chát chúa của chiến tranh, lại trở thành giai điệu bền bỉ nhất – nuôi lớn một thế hệ đi qua bom đạn mà vẫn còn nguyên vẹn niềm tin vào cuộc sống.
Để rồi sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, có lẽ đứa trẻ năm ấy sẽ không nhớ hết những tiếng bom, nhưng sẽ luôn nhớ một điều:
đã từng có một tiếng ru nâng mình qua những ngày giông bão nhất của cuộc đời.



