Cựu chiến binh

TIẾNG SÁO DƯỚI CHÂN ĐỒI A1

Hải Phòng13/01/2026Lê Thị Trường Giang (Đoàn xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 7/5/1954, sau tiếng nổ của khối bộc phá nghìn cân trên đồi A1, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy thung lũng Điện Biên. Ông Lam, khi ấy là một chiến sĩ bộ binh của Trung đoàn 174, bước ra khỏi hầm với đôi tai vẫn còn ù đặc. Khói súng chưa tan, ông nhìn thấy những dải cờ trắng của quân Pháp bắt đầu nhô lên từ phía hầm De Castries.

Giữa đống đổ nát, dây thép gai bùng nhùng và xác pháo tan tác, một người đồng đội tên là Nhạc bỗng ngồi bệt xuống một gốc cây cụt ngọn vì bom. Nhạc rút từ trong bọc áo trấn thủ rách mướp ra một cây sáo trúc – vật báu mà anh đã giữ gìn suốt 56 ngày đêm ròng rã. Một điệu dân ca Bắc Bộ vang lên, ban đầu còn run rẩy, sau đó vút cao, len lỏi qua những chiến hào đầy bùn đỏ.

Ông Lam nhớ lại: "Lúc ấy, chúng tôi nhìn nhau, mặt mũi ai cũng đen nhẻm khói súng, chỉ có đôi mắt là rưng rưng. Tiếng sáo khiến chúng tôi sực tỉnh rằng mình đã sống, rằng chiến tranh đã kết thúc ở đây". Những người lính quanh đó không ai bảo ai, đều buông súng, ngồi lặng đi. Tiếng sáo ấy không chỉ là âm nhạc, nó là lời tiễn biệt những người đồng đội đã nằm lại dưới chân đồi, và là lời chào cho một cuộc đời mới bắt đầu từ tro tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn