Tiếng Sáo Trên Đồi
Tiếng Sáo Trên Đồi
Trong đơn vị bác có một anh lính rất hay thổi sáo. Mỗi chiều rảnh, anh lại mang sáo ra thổi trên đồi. Tiếng sáo vang lên giữa núi rừng nghe buồn mà đẹp. Ai cũng thích nghe, kể cả những người lính ít nói nhất. Bác thường ngồi nghe và nhớ về quê hương. Có hôm, tiếng sáo làm cả đơn vị im lặng. Như thể chiến tranh tạm dừng trong khoảnh khắc ấy. Anh lính đó nói, thổi sáo để quên đi nỗi sợ. Và để nhớ rằng mình vẫn là con người. Một ngày nọ, anh không còn thổi sáo nữa. Vì anh đã ra đi trong một trận đánh. Chiếc sáo được đặt lại bên ba lô của anh. Bác cầm lên mà không dám thổi. Từ đó, ngọn đồi ấy không còn tiếng sáo. Nhưng trong lòng bác, âm thanh ấy vẫn vang mãi. Như một phần ký ức không thể phai.



