Bài viết

Tiếng súng đêm giao thừa

Đêm ba mươi Tết năm ấy, cả làng chìm trong một vẻ yên bình hiếm hoi giữa những tháng ngày chiến tranh. Gió xuân thổi nhè nhẹ qua hàng tre trước ngõ. Trong các mái nhà tranh, mùi bánh chưng mới luộc còn thơm nghi ngút. Trẻ con háo hức chờ giao thừa để được mặc áo mới, người lớn tranh thủ thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên, cầu mong năm mới bình an.

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà bé Hòa nằm ở đầu làng. Hòa mới mười tuổi, gầy nhỏ nhưng lanh lợi. Cả năm chỉ mong Tết để được ăn miếng thịt kho và nghe mẹ kể chuyện ngày xuân xưa cũ. Cha em là bộ đội, đã xa nhà gần hai năm chưa về. Trên bàn thờ, mẹ đặt bức ảnh cha mặc quân phục, gương mặt rắn rỏi mà hiền từ. Hòa ngồi bên nồi bánh chưng sắp cạn lửa, hỏi mẹ: – Mẹ ơi, năm nay cha có về không? Mẹ khựng lại giây lát rồi vuốt tóc con: – Cha con đang đánh giặc ngoài mặt trận. Khi đất nước yên bình, cha sẽ về ăn Tết với mẹ con mình. Hòa gật đầu, nhưng mắt vẫn buồn xa xăm. Ngoài sân, tiếng trống đình bắt đầu vang lên báo giờ giao thừa sắp đến. Người trong làng sửa soạn ra đình làm lễ. Bỗng từ phía xa, một tiếng nổ lớn xé tan màn đêm. Ầm! Mặt đất rung lên. Rồi tiếp theo là những tràng súng liên hồi dội lại từ phía đồn giặc ngoài bìa rừng. Cả làng sững lại. Tiếng khóc trẻ nhỏ, tiếng người gọi nhau, tiếng chân chạy gấp gáp vang lên khắp nơi. – Giặc càn rồi! Xuống hầm mau! Mẹ kéo tay Hòa chạy về phía hầm trú ẩn sau vườn. Nhưng Hòa còn kịp ngoái lại nhìn lên bầu trời. Nơi xa ấy, từng chớp lửa lóe lên giữa đêm tối như pháo hoa đỏ rực của chiến tranh. Trong hầm chật hẹp, mọi người ôm nhau im lặng. Tiếng súng vẫn nổ dồn dập. Có lúc gần, có lúc xa. Mỗi lần bom rung chuyển, đất cát trên nóc hầm lại rơi lả tả. Hòa run run hỏi: – Mẹ ơi… cha có ở ngoài đó không? Mẹ ôm con vào lòng, giọng nghẹn lại: – Cha con ở đâu cũng đang chiến đấu cho ngày mai. Tiếng súng kéo dài suốt gần một giờ. Rồi dần thưa hơn. Cuối cùng chỉ còn tiếng chó sủa xa xa và tiếng gió rít qua rặng tre. Khi mọi người bước ra khỏi hầm, trời đã sang năm mới. Phía đông, những tia sáng đầu tiên của bình minh hiện lên sau màn sương lạnh. Đầu làng có vài mái nhà tốc mái, mấy thân cau gãy đổ. Nhưng lá cờ đỏ sao vàng trên nóc đình vẫn bay phần phật. Một lát sau, từ cuối đường làng, mấy anh du kích chạy về báo tin: – Bộ đội ta tập kích đồn giặc thắng lớn rồi! Chúng rút chạy hết! Cả làng òa lên vui sướng. Người già chắp tay lạy trời, thanh niên reo mừng, trẻ con nhảy cẫng lên như vừa được quà Tết. Hòa nhìn quanh đám đông, lòng mong ngóng một bóng dáng quen thuộc. Nhưng cha em vẫn chưa về. Ba ngày sau, khi làng đang dọn dẹp lại nhà cửa, một người lính xuất hiện nơi đầu ngõ. Bộ quân phục bạc màu, vai đeo ba lô cũ, bước đi hơi khập khiễng. Hòa sững người vài giây rồi hét lớn: – Cha! Cha về! Em lao tới ôm chầm lấy người lính. Đó chính là cha em. Ông gầy hơn trước, vai quấn băng trắng, nhưng nụ cười vẫn ấm áp như ngày nào. Mẹ Hòa đứng chết lặng rồi òa khóc. Cha xoa đầu con trai: – Đêm giao thừa cha ở ngay trận đánh ngoài bìa rừng. Nghe tiếng súng, cha chỉ nghĩ phải đánh nhanh để còn về với mẹ con con. Hòa nắm chặt tay cha: – Con tưởng tiếng súng là điều đáng sợ nhất. Cha nhìn xa xăm: – Không, con à. Nếu tiếng súng ấy nổ lên để giữ làng, giữ nước, thì đó là tiếng súng của hy vọng. Năm ấy, Hòa hiểu rằng có những đêm giao thừa không có pháo hoa, không có tiếng cười trọn vẹn. Nhưng trong tiếng súng dữ dội vẫn cháy lên niềm tin về ngày đoàn tụ. Nhiều năm sau, khi đất nước thanh bình, Hòa đã trưởng thành. Mỗi đêm giao thừa nghe tiếng pháo hoa rực sáng trên trời, anh lại nhớ đêm xưa – đêm giao thừa giữa chiến tranh, khi tiếng súng vang lên không phải để hủy diệt mùa xuân, mà để giành lại mùa xuân cho cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn