Tiếng thở phía sau lưng
Đêm rất yên.
Không có gió.
Không có âm thanh lạ.
Chỉ có nhịp thở của những người đang nằm cạnh nhau.
Anh nhắm mắt.
Cố ngủ.
Nhưng không được.
Vì anh nghe thấy một nhịp thở khác.
Không giống ai trong số họ.
Chậm hơn.
Sâu hơn.
Gần hơn.
Ngay phía sau lưng.
Anh mở mắt.
Không quay lại.
Chỉ nằm yên.
Lắng nghe.
Nhịp thở vẫn đó.
Không đổi.
Không biến mất.
Như thể nó không phụ thuộc vào việc anh có nhận ra hay không.
Một lúc rất lâu sau,
anh quay lại.
Không có ai.
Không có dấu hiệu gì.
Mọi người vẫn nằm yên.
Như chưa từng có gì xảy ra.
Anh quay lại tư thế cũ.
Nhắm mắt.
Nhịp thở ấy… vẫn còn.



