Tiếng Vọng Chiến Hào
Sự giằng xé nội tâm, hội chứng kẻ sống sót và nỗ lực vươn lên trong cuộc sống hậu chiến của bộ đội cụ Hồ.
Trở về sau ngày hòa bình, nhiều người lính Cụ Hồ tưởng đã có thể gác súng sống đời bình dị. Nhưng sự tàn khốc của chiến tranh đâu dễ buông tha. Những đêm thâu không ngủ, hình ảnh đồng đội ngã xuống hiện về rõ nét. Ký ức chiến tranh bám víu lấy tâm trí, tạo thành những vết sẹo vô hình đau đớn hơn vết thương thể xác. Họ mang trong mình một khoảng trống lớn không thể lấp đầy.
Sự khốc liệt ấy còn hiện hữu qua di chứng chất độc da cam. Biết bao người lính trở về khao khát hạnh phúc giản đơn, để rồi đau đớn khi sinh ra những đứa con không lành lặn. Nỗi đau ấy nghẹn ngào, vắt kiệt sức lực của những người cha từng kiên cường trước đạn thù. Họ phải bước vào cuộc chiến mới trong thời bình - cuộc chiến chống lại nghèo đói và bệnh tật, giành giật sự sống cho con.
Bất chấp bóng ma quá khứ dằn vặt, người lính Cụ Hồ vẫn giữ vững niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Họ hiểu cách tốt nhất để đền đáp sự hi sinh của đồng đội là phải sống thật xứng đáng. Những giọt nước mắt lăn dài trong ngày viếng nghĩa trang liệt sĩ là sự giải tỏa, là lời tâm sự với những linh hồn bất tử. Họ mãi là những người canh giữ ký ức lịch sử hào hùng của một dân tộc.



