Bài viết

Tiếng Võng Trưa Rừng

Giữa những ngày hành quân gian khổ, tiếng võng đong đưa giữa rừng trở thành khoảng bình yên hiếm hoi, giúp người lính giữ lại phần người của mình trong thời hoa lửa.

Hà Tĩnh24/04/2026Cao Quang Nhật (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng sâu mùa khô không yên tĩnh như người ta tưởng. Tiếng lá khô vỡ dưới chân, tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là âm thanh xa xăm của bom đạn – tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh không thể quên.

Đỗ Văn Nam là lính trinh sát, quen với việc di chuyển âm thầm, ngủ vội và thức bất cứ lúc nào. Với anh, giấc ngủ là thứ xa xỉ.

Nhưng trong những ngày hành quân dài, đơn vị thường tranh thủ nghỉ trưa. Mỗi người mắc một chiếc võng giữa hai thân cây, nằm yên trong bóng râm hiếm hoi.

Chiếc võng của Nam được làm từ mảnh vải dù cũ, đã sờn nhiều chỗ. Nhưng mỗi khi nằm lên, anh lại cảm thấy như được trở về một nơi quen thuộc.

Một hôm, sau nhiều ngày không nghỉ, đơn vị dừng lại trong một khu rừng thưa. Nắng trưa chiếu xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.

Nam mắc võng, nằm xuống. Chiếc võng khẽ đong đưa theo gió. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh nhắm mắt mà không phải lo nghĩ.

Trong giấc ngủ chập chờn, anh nghe thấy tiếng mẹ gọi, tiếng trẻ con cười, và cả tiếng gió thổi qua mái nhà tranh. Những âm thanh ấy dịu dàng đến mức anh quên mất mình đang ở đâu.

Bỗng một tiếng gọi khẽ vang lên:
“Dậy, chuẩn bị đi.”

Nam mở mắt. Rừng vẫn đó, nắng vẫn chiếu, nhưng giấc mơ đã tan.

Anh ngồi dậy, gấp võng lại, nhưng trước khi cất đi, anh đưa tay chạm nhẹ vào lớp vải. Như thể muốn giữ lại cảm giác bình yên vừa rồi.

Một đồng đội cười:
“Ngủ ngon không?”

Nam gật đầu:
“Ừ, đủ để đi tiếp.”

Những ngày sau đó, chiếc võng vẫn theo anh qua nhiều chặng đường. Có khi anh không kịp mắc, có khi phải ngủ ngay dưới đất. Nhưng mỗi lần có cơ hội nằm lên, anh lại thấy lòng mình nhẹ đi.

Chiến tranh kết thúc, Nam trở về. Trong hành lý của anh, không có nhiều thứ, nhưng chiếc võng cũ vẫn còn.

Nhiều năm sau, anh mắc lại chiếc võng trong vườn nhà. Gió chiều thổi nhẹ, chiếc võng lại đong đưa như ngày nào.

Anh nằm xuống, nhắm mắt. Không còn tiếng bom, không còn lo âu. Nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn còn đó – trong từng nhịp đong đưa, trong những giấc ngủ ngắn ngủi mà quý giá, nơi con người tìm thấy bình yên giữa những ngày không bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn