Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾP THÊM NGUỒN SINH LỰC

70 năm đã qua, buổi kết nạp Đảng ngay trong chiến hào Điện Biên Phủ là kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong ký ức Thiếu tá, cựu chiến binh Nguyễn Đình Cát, nguyên chiến sĩ thông tin Đại đội 19, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316.

Hải Phòng30/03/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ở xóm Xuân, thôn An Điền Xuân, xã Cộng Hòa (Nam Sách, Hải Dương) ngày thường yên vắng, nay như chộn rộn hơn bởi có đoàn làm phim của Đài Truyền hình Việt Nam về ghi hình ông Nguyễn Đình Cát, cựu chiến sĩ Điện Biên Phủ. Ông Cát năm nay đã 91 tuổi, cũng là người duy nhất còn sống trong số gần 10 chiến sĩ tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ của xã Cộng Hòa.

Trong khi chờ đợi “nhà đài”, ông Cát cẩn thận xem lại các tư liệu, hiện vật ghi dấu những ngày ông tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đây là chiếc Huy hiệu Chiến sĩ Điện Biên Phủ được Bác Hồ khen tặng đợt đầu tiên, công bố tại lễ duyệt binh mừng chiến thắng ở Mường Phăng ngày 13-5-1954 mà ông vinh dự trong đội hình Đại đoàn 316 tham dự. Kia là giấy khen thưởng vì có thành tích trong chiến đấu và bảo đảm chiến đấu tại Chiến dịch Điện Biên Phủ, do Đại đoàn trưởng Lê Quảng Ba ký, tấm giấy khen bằng giấy bổi, đã ố màu, nhưng vẫn còn đọc được...

Ông Nguyễn Đình Cát (thứ ba, từ trái sang) kể chuyện những ngày tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ảnh: HƯƠNG GIANG

Rồi biết bao ký ức về những ngày chiến đấu, bảo đảm thông tin liên lạc, nằm hầm, đi trong giao thông hào và lần bị sập hầm do trúng đạn pháo của địch. Nếu không có đồng đội đào bới, ứng cứu kịp thời, lôi ra khỏi hầm khi đó, thì giờ không biết đã ra sao? Còn nữa, khi cùng đồng đội vượt điểm lên chiếm lĩnh vị trí chiến đấu, tiến công đồi C1, ông đã tính toán khoảng thời gian địch thay băng đạn súng đại liên để vọt tiến. Tất cả lại hiện lên trong tâm trí ông. Phải kể những gì với khán giả truyền hình để diễn tả hết được sự ác liệt của chiến tranh và tinh thần dũng cảm, tất cả để chiến thắng của đồng đội?...

Bước vào ghi hình, sau phút đầu hồi hộp, ông trấn tĩnh kể rành rọt quá trình tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông đã cùng Đại đội 19, cùng Trung đoàn

98 hành quân lên Tây Bắc, qua Thượng Lào, rồi hành quân về Điện Biên Phủ chuẩn bị cho chiến dịch. Đường dây thông tin, mạng lưới thông tin vô tuyến điện của Đại đoàn, Trung đoàn đã thiết lập, vào sát trận địa, rồi ngày 26-1-1954 được lệnh rút ra để chuẩn bị lại theo phương châm “đánh chắc, tiến chắc”...

“Tôi nhớ nhất là chiều 1-5-1954, khi tổ thông tin do tôi phụ trách, gồm 4 chiến sĩ, đang bảo đảm thông tin liên lạc cho các đơn vị của Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 tiến công các cứ điểm được giao, thì Đại đội trưởng Đào Văn Tề điện yêu cầu tôi về hầm Ban chỉ huy Đại đội ngay và điều đồng chí khác lên thay. Sáng 2-5-1954, từ giao thông hào có đoạn đất sụt lở do đạn pháo địch bắn phá đi đến căn hầm dã chiến của Ban chỉ huy Đại đội, tôi thấy trong hầm trang trí cờ Tổ quốc, các đồng chí: Nguyễn Văn Túc, Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đại đội 19; Đại đội trưởng Đào Văn Tề, cùng 3 đồng chí đảng viên, tổ chức lễ kết nạp Đảng cho tôi. Khi đồng chí Bí thư Chi bộ đọc quyết định kết nạp Đảng cho tôi thì trên nóc hầm, tiếng đất, đá sỏi rơi rào rào do pháo địch bắn vào gần đó. Bộ đội đi lại trong chiến hào rất khẩn trương. Sau khi tổ chức lễ kết nạp Đảng xong, tôi lại nhanh chóng về tổ đài làm nhiệm vụ. Từ ấy, trong tôi có động lực và nguồn sinh lực mới, luôn tiến về phía trước, không quản ngại gian khổ, hy sinh để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ”, ông Cát tự hào kể.

Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, đảng viên trẻ Nguyễn Đình Cát được chọn tham dự lễ duyệt binh mừng chiến thắng tại Mường Phăng; rồi cùng Trung đoàn 98 tham gia thu dọn chiến trường. “Sau này, từ Điện Biên Phủ về thăm nhà, tôi mới được biết vợ tôi-bà Nguyễn Thị Cảnh-cũng tham gia dân công hỏa tuyến phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ và sau chiến dịch ở lại thu dọn chiến trường khoảng 10 tháng. Biết tôi còn sống, bà đã xin phép về quê với chồng, nhưng sau đó tôi được cử đi đào tạo sĩ quan, công tác trong Quân đội đến năm 1983, nghỉ hưu rồi mới có những ngày chung sống bên nhau trọn vẹn”, ông Cát tâm sự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn