Tiểu Đội Tuổi Hai Mươi
Trong một đơn vị bộ binh ở Quảng Trị có một tiểu đội đặc biệt. Sáu người lính, người lớn nhất hai mươi hai tuổi, người nhỏ nhất mới mười tám.
Trong một đơn vị bộ binh ở Quảng Trị có một tiểu đội đặc biệt. Sáu người lính, người lớn nhất hai mươi hai tuổi, người nhỏ nhất mới mười tám.
Họ gọi nhau bằng những cái tên rất giản dị: Bình, Tùng, Hải, Phước, Sơn và Lợi.
Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm nhỏ nhìn xuống con đường chiến lược.
Nếu mất cao điểm ấy, đối phương có thể quan sát cả khu vực.
Trận đánh diễn ra dữ dội.
Pháo nổ liên tục trên sườn đồi.
Tiểu đội trưởng Bình hét lên:
“Không được rời vị trí!”
Hải, cậu lính trẻ nhất, run tay nhưng vẫn siết chặt khẩu súng.
Cậu nói nhỏ:
“Em chưa từng bắn trận nào lớn như thế này.”
Bình vỗ vai cậu:
“Ai cũng có lần đầu.”
Khi đối phương tiến lên lần thứ ba, cả tiểu đội cùng đứng dậy phản kích.
Tiếng súng hòa vào tiếng hô vang.
Trận chiến kéo dài đến chiều.
Cuối cùng, cao điểm vẫn được giữ.
Khi đơn vị phía sau lên thay, họ thấy sáu người lính trẻ vẫn ngồi bên chiến hào, người nào cũng phủ đầy bụi đất.
Bình cười nói:
“Xong rồi, tụi mình còn sống.”
Không ai nói gì thêm.
Nhưng trong ánh mắt họ, có một điều giống nhau: họ đều biết rằng tuổi trẻ của mình đã gửi lại nơi mảnh đất này.



