Tình đồng đội
Ông Nguyễn Văn Hòa sinh ra và lớn lên bên dòng sông Cấm, nơi những chuyến tàu ngày đêm ngược xuôi mang theo nhịp sống sôi động của thành phố cảng Hải Phòng. Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng thanh niên Hồng Bàng vừa tròn 18 tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim tình yêu quê hương cháy bỏng và niềm tin sắt son vào ngày đất nước độc lập.
Ông Nguyễn Văn Hòa sinh ra và lớn lên bên dòng sông Cấm, nơi những chuyến tàu ngày đêm ngược xuôi mang theo nhịp sống sôi động của thành phố cảng Hải Phòng. Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng thanh niên Hồng Bàng vừa tròn 18 tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim tình yêu quê hương cháy bỏng và niềm tin sắt son vào ngày đất nước độc lập. Ông Hòa vẫn nhớ như in những đêm Hải Phòng rực sáng bởi bom đạn, khi bầu trời thành phố đỏ lửa, tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Từ các khu dân cư phường Hồng Bàng, người dân sơ tán trong khẩn trương, nhường chỗ cho lực lượng phòng không, dân quân tự vệ bám trụ bảo vệ cầu cảng, kho tàng, tuyến giao thông huyết mạch. “Hoa lửa” khi ấy không phải là vẻ đẹp, mà là sự thử thách sinh tử, nơi lòng quả cảm của con người được tôi luyện trong khói bom. Trong những năm tháng chiến đấu, ông Hòa cùng đồng đội tham gia bảo vệ các mục tiêu trọng yếu quanh khu vực Hồng Bàng – nơi vừa là cửa ngõ giao thương, vừa là điểm đánh phá ác liệt của không quân địch. Giữa mưa bom bão đạn, họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vội, động viên nhau giữ vững trận địa. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại, gửi tuổi xuân của mình vào đất mẹ Hải Phòng. Ngày hòa bình lập lại, người lính năm xưa trở về phường Hồng Bàng với vết thương chiến tranh còn in hằn trên cơ thể, nhưng ký ức thời hoa lửa thì không bao giờ phai. Ông Hòa tiếp tục cống hiến trong lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, kể lại những câu chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ bằng tất cả sự chân thành và trách nhiệm của người đã đi qua chiến tranh. Với ông, “thời hoa lửa” không chỉ là đau thương, mất mát, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của con người Hồng Bàng – Hải Phòng. Những ký ức ấy hôm nay được kể lại không để khơi gợi nỗi buồn, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình, biết ơn những hy sinh thầm lặng của cha anh, và tiếp tục viết tiếp câu chuyện đẹp của quê hương trong thời đại mới.



