Cựu chiến binh

TÌNH ĐỒNG ĐỘI

sau tiếng nổ, Ngỏ nhận ra người đồng đội thân nhất – Hòa – bị kẹt dưới một gốc cây đổ. Không nghĩ ngợi, Ngỏ lao ra giữa làn khói còn chưa tan, mặc cho tiếng chỉ huy gọi giật lại. Anh đào bới bằng tay không, móng tay bật máu, cuối cùng cũng kéo được Hòa ra.

Hải Phòng29/03/2026Đỗ Thị Đào (Đoàn xã Hà Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ngày đó, giữa những cánh rừng Trường Sơn mịt mù sương và bom đạn, có một người lính trẻ tên Ngỏ.

Ngỏ không phải là người to lớn hay gan lì nhất đơn vị, nhưng ai cũng nhớ đến anh bởi nụ cười hiền và thói quen ghi chép mỗi tối. Trong cuốn sổ nhỏ bọc nylon, anh viết về mọi thứ: tiếng ve kêu giữa trưa, mùi cơm cháy trong bếp dã chiến, hay cả nỗi nhớ nhà len lỏi khi đêm xuống.

Một lần, đơn vị của Ngỏ nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng qua một cung đường bị đánh phá dữ dội. Trời mưa như trút, đất nhão thành bùn, mỗi bước đi như kéo theo cả quả núi. Đúng lúc đó, một loạt bom dội xuống gần đội hình. Mọi người tản ra, tìm chỗ trú ẩn.

Sau tiếng nổ, Ngỏ nhận ra người đồng đội thân nhất – Hòa – bị kẹt dưới một gốc cây đổ. Không nghĩ ngợi, Ngỏ lao ra giữa làn khói còn chưa tan, mặc cho tiếng chỉ huy gọi giật lại. Anh đào bới bằng tay không, móng tay bật máu, cuối cùng cũng kéo được Hòa ra.

“Có đau không?” – Ngỏ hỏi, thở dốc.

Hòa cười méo mó: “Đau chứ… nhưng chưa chết là được rồi.”

Ngỏ cũng cười, nụ cười quen thuộc giữa chiến trường khốc liệt.

Đêm đó, trong lán tạm, Ngỏ lại mở cuốn sổ. Anh viết:
“Hôm nay suýt mất một người bạn. Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng mình không để nó lấy đi tình người.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Ngỏ trở về quê với mái tóc điểm bạc. Cuốn sổ năm xưa vẫn còn, dù đã ố vàng. Thỉnh thoảng, ông đem ra đọc cho con cháu nghe.

Mỗi lần như vậy, ông chỉ cười nhẹ:
“Ông không phải anh hùng gì đâu… ông chỉ là người đã cố giữ lấy điều tử tế trong những ngày khó khăn nhất.”

Và có lẽ, chính điều đó mới là điều khiến người ta nhớ đến một người lính tên Ngỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn