TÌNH MẸ
Trong một lần hành quân qua bản nhỏ vùng biên giới, chúng tôi được một người mẹ già cho trú chân. Bà không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ nhóm bếp, nấu cho chúng tôi bữa cơm nóng. Tôi nhớ rõ ánh mắt bà, vừa hiền hậu vừa lo lắng. Bà nói con trai bà cũng đã đi chiến đấu từ lâu, chưa có tin tức. Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, bà lấy ra vài nắm cơm nếp gói lại, đưa cho từng người. Bà dặn hãy giữ sức khỏe và trở về. Lúc ấy, tôi cảm thấy nghẹn lòng. Trong chiến tranh, không chỉ người lính mà cả những người ở lại cũng mang trong mình nỗi lo lắng và hy sinh. Hình ảnh người mẹ ấy vẫn luôn ở trong tâm trí tôi, như biểu tượng của hậu phương vững chắc.



