Tình yêu của vợ chồng nhà văn, nhà báo Nguyễn Thị Thanh Hương và nhà văn Vũ Tú Nam
Chuyện tình đẹp đẽ và lãng mạn trong thời kì KCC Pháp
Chiến tranh không chỉ để lại trên mặt đất những hố bom sâu hoắm, mà còn khắc vào trái tim con người những mối tình lặng lẽ, bền bỉ và đẹp đến nao lòng. Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân hành quân, có những con người yêu nhau không bằng hoa hồng hay lời hẹn ước xa hoa, mà bằng niềm tin, lý tưởng và những lá thư viết vội dưới ánh đèn dầu leo lét. Tình yêu của họ nảy nở trong gian khó, lớn lên cùng cách mạng và âm thầm tỏa sáng như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả một thời chiến tranh khốc liệt.
Năm ấy, Thanh Hương – một cán bộ phụ nữ trẻ – đứng trên bục diễn thuyết giữa doanh trại bộ đội ở Thanh Hóa. Giọng nói nhanh, rõ, đầy nhiệt huyết, ánh mắt sáng và dáng vẻ tự tin của cô đã khiến cả đơn vị lặng đi. Những lời động viên về lòng yêu nước, về trách nhiệm của người lính trước Tổ quốc vang lên giữa trưa nắng gió, thấm sâu vào tâm trí từng người nghe. Trong số những ánh mắt dõi theo cô hôm ấy, có ánh nhìn của Tú Nam – một chàng trai trẻ quê Nam Định. Anh không ngờ rằng buổi gặp gỡ thoáng qua ấy lại mở đầu cho một mối duyên dài lâu.
Đơn vị hành quân ra khu 3. Giữa những ngày luyện tập, chiến đấu gian khổ, một lá thư động viên từ hậu phương được gửi tới, ký tên Phương Thùy. Lời lẽ chân thành, giản dị nhưng ấm áp như tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi tiền tuyến. Tú Nam được anh em tín nhiệm viết thư hồi âm. Từ đó, những cánh thư đều đặn qua lại, nối hai con người xa lạ bằng sợi dây chữ nghĩa. Chỉ đến khi đơn vị trở lại Thanh Hóa, anh mới biết Phương Thùy chính là Thanh Hương – người con gái từng đăng đàn diễn thuyết năm nào.
Từ tình đồng chí, họ dần trở nên thân thiết. Rồi chiến tranh lại chia họ về hai ngả. Thanh Hương ra Việt Bắc công tác, Tú Nam theo các chiến dịch làm báo. Những lần gặp nhau hiếm hoi giữa rừng núi, giữa hành quân gấp gáp càng khiến họ trân trọng nhau hơn. Tình yêu đến không ồn ào, không lời hứa hẹn hoa mỹ, mà lớn lên từng ngày trong những lá thư thấm đẫm nỗi nhớ và niềm tin.
Đêm ở chiến khu tĩnh lặng đến lạ. Trong căn lán nhỏ lợp lá cọ, Thanh Hương ngồi bên bàn gỗ thô ráp, trước mặt là tờ giấy đã ngả màu. Ngọn đèn dầu leo lét soi rõ từng dòng chữ nắn nót. Ngoài kia, gió rừng thổi qua tán cây, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp còn vương lại sau bữa ăn đạm bạc. Giữa không gian thiếu thốn ấy, cô viết cho Tú Nam bằng tất cả dịu dàng và kiên cường của người phụ nữ thời chiến.
“Anh đi chiến dịch nhớ giữ gìn sức khỏe. Ở đây, em vẫn ổn, vẫn cùng anh em chăm sóc thương binh. Mỗi lúc mệt, em lại nghĩ đến ngày đất nước yên bình, mình sẽ được ngồi bên nhau mà không còn lo tiếng súng…”
Những lá thư ấy theo bước chân giao liên băng rừng, vượt suối, đến tay Tú Nam trong những ngày gian nan nhất. Có khi anh đọc thư sau một trận đánh, có khi đọc trong đêm mưa lạnh, ánh đèn pin mờ hắt lên từng con chữ quen thuộc. Mỗi dòng thư như tiếp thêm cho anh sức mạnh để bước tiếp, để tin rằng sau bom đạn và mất mát, vẫn có một người đang lặng lẽ chờ anh nơi hậu phương.
Ngày 1 tháng 6 năm 1952, họ đính ước với nhau. Không tiệc cưới linh đình, không váy áo rực rỡ, chỉ có lời hẹn gắn bó trọn đời giữa hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt. Sau đó, mỗi người lại tiếp tục con đường của mình: người ra tiền tuyến, người phục vụ bộ đội nơi hậu phương. Xa nhau là điều quen thuộc, thư từ trở thành nhịp cầu duy nhất nối hai trái tim.
Từ lúc yêu nhau cho đến khi đã là vợ chồng, họ sống trong cảnh cách xa triền miên. Nhưng chính sự xa cách ấy lại làm tình yêu thêm sâu nặng. Trong những lá thư, không chỉ có nỗi nhớ của đôi lứa, mà còn là lý tưởng sống, khát vọng cống hiến, là hình ảnh đồng đội anh dũng, là đất trời Hà Nội thân thương và những miền quê in dấu chân hành quân.
Giữa thời hoa lửa, khi sự hy sinh trở thành điều bình thường, tình yêu của Thanh Hương và Tú Nam vẫn lặng lẽ bền bỉ như chính ý chí của con người Việt Nam. Không phô trương, không ồn ào, nhưng đủ mạnh mẽ để cùng họ đi qua chiến tranh, đi tới hòa bình, và trở thành một minh chứng đẹp đẽ cho tình yêu trong những năm tháng không thể nào quên.


