Anh hùng Lực lượng vũ trang

TÔ VĨNH DIỆN (1)

Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã lấy thân mình chèn bánh pháo trong chiến dịch Điện Biên Phủ

Cần Thơ05/03/2026Lê Ngọc Quỳnh Nhiên (Xã Thạnh An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi học đến những năm tháng kháng chiến, mình luôn có cảm giác như đang bước chậm lại để lắng nghe quá khứ. Ở đó không chỉ có những chiến công rầm rộ, mà còn có những con người rất đỗi bình dị đã sống hết mình cho đất nước. Trong số ấy, câu chuyện về anh Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã lấy thân mình chèn bánh pháo trong chiến dịch Điện Biên Phủ – luôn khiến mình thấy nghẹn lại. Giữa núi rừng năm 1954, có một tuổi trẻ đã chọn "cháy rực" lên để giữ vững niềm tin chiến thắng.

Mình thử nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang đứng giữa đại ngàn Tây Bắc năm ấy. Con dốc cao hun hút, sương đêm lạnh đến thấu xương. Những người lính kéo pháo bằng tay, mồ hôi hòa lẫn với bùn đất bết bát. Rồi chiếc pháo nặng hàng tấn bất ngờ đứt tời, trượt dốc. Mọi thứ diễn ra chỉ trong tích tắc. Nếu pháo rơi xuống vực, bao công sức của đồng đội sẽ tan biến, và biết bao người phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Và rồi, anh đã lao vào. Mình không biết chính xác trong giây phút sinh tử ấy anh đã nghĩ gì. Có lẽ là hình ảnh đồng đội, là trách nhiệm với Tổ quốc, hay đơn giản chỉ là một phản xạ tự nhiên của một trái tim quả cảm. Lấy thân mình chèn pháo – một hành động nghe qua tưởng như không tưởng, nhưng anh đã làm. Giữa tiếng kim loại nghiến vào đá khô khốc, giữa tiếng hô hoảng hốt của anh em, có một chàng trai đã hóa thành điểm tựa vững chãi nhất.

Mình đã mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng đôi khi còn "run" trước một bài kiểm tra khó. Còn anh, ở độ tuổi đẹp nhất đời người, đã chọn đứng trước hiểm nguy mà không hề lùi bước. Mình chợt hiểu ra khái niệm “hoa lửa”. Đó là khi tuổi trẻ nở rộ ngay trong chính ngọn lửa gian nan. Bông hoa ấy không chỉ mềm mại, mà còn có thể cháy sáng để soi đường. Người ta thường nói Điện Biên Phủ là một bản hùng ca. Nhưng với mình, bản hùng ca ấy được viết nên từ những "nốt nhạc" thầm lặng như anh. Nếu không có những người dám hy sinh cả thanh xuân, làm sao chúng mình có được ngày hôm nay – ngày mà đất nước được bình yên và nở hoa?

Thế hệ chúng mình lớn lên trong tiếng ve mùa hạ và ánh đèn thành phố lung linh. Chúng mình không phải kéo pháo qua dốc thẳm, không phải đối mặt với bom đạn lạc. Nhưng điều đó không có nghĩa là “ngọn lửa” trong tim được phép tắt đi. Ngọn lửa ấy vẫn đang âm ỉ cháy trong từng ước mơ, từng giờ miệt mài bên trang sách, và cả khát khao được làm điều gì đó có ích. Mỗi lần nghĩ đến anh Tô Vĩnh Diện, mình lại thấy lòng mình lặng đi một chút. Không phải để buồn bã, mà để biết trân trọng những gì mình đang có. Bởi phía sau sự bình yên này là những bước chân đã dừng lại mãi mãi trên con dốc năm xưa.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn đó – soi vào lòng những người trẻ như mình, nhắc nhở rằng sống là phải có lý tưởng và dám chịu trách nhiệm. Giữa dòng chảy hối hả của thời gian, mình tin bông hoa mang tên Tô Vĩnh Diện vẫn sẽ cháy mãi, rực rỡ và không bao giờ tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn