Tôi đã đứng trên đỉnh núi Lạng Sơn năm 1979 - NĐC
Tôi là Nguyễn Văn Thành, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc tại Chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979.
Tôi là Nguyễn Văn Thành, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc tại Chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979.
Năm ấy tôi 19 tuổi. Vừa rời đơn vị huấn luyện chưa lâu thì đã nhận lệnh hành quân gấp ra biên giới. Con đường lên Lạng Sơn dài hun hút, xe chạy trong im lặng, ai cũng hiểu rằng phía trước là một trận đánh không thể tránh khỏi.
Khi đến nơi, tôi mới thấy hết sự khốc liệt. Núi đá dựng đứng, đường đi nhỏ hẹp, và khói súng vẫn còn vương trong không khí. Những bản làng yên bình trước đây giờ chỉ còn lại dấu vết của đạn pháo.
Chúng tôi bám vào từng điểm cao, từng mỏm đá để giữ trận địa. Ban ngày khói bụi che kín tầm nhìn, ban đêm lạnh buốt, sương phủ dày đến mức không nhìn thấy người đứng cách vài bước.
Tôi nhớ có một đêm, đơn vị bị pháo kích liên tục. Đất đá rung chuyển, cả sườn núi như muốn sập xuống. Chúng tôi phải thay nhau giữ vị trí, người này ngã xuống thì người khác lập tức lên thay.
Một đồng đội trẻ hơn tôi vài tháng nói trong hơi thở gấp:
“Nếu mình còn đứng được thì cứ đứng, đừng để mất chỗ này…”
Câu nói ấy như mệnh lệnh không cần giấy tờ.
Có những lúc, chúng tôi gần như không còn đạn tiếp tế kịp thời. Nhưng không ai rời trận địa. Vì ai cũng hiểu, phía sau lưng mình là bản làng, là người dân.
Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc khi trời vừa hửng sáng sau một đêm giao tranh dài. Sương tan dần, lộ ra những dãy núi trùng điệp. Lúc ấy, chúng tôi không ai nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhau – mặt ai cũng lấm bùn, mắt đỏ vì thiếu ngủ, nhưng vẫn đứng vững.
Sau này khi chiến tranh lắng xuống, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần nhìn về phía núi, tôi lại nhớ những ngày đứng giữa ranh giới sống còn ấy.
Có những tuổi 19 đi qua không phải bằng những giấc mơ, mà bằng tiếng súng và lòng tin giữ đất.



