Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tôi đã giữ cột mốc giữa mùa khói lửa - NĐC

Tôi là Hoàng Văn Sinh, nguyên chiến sĩ biên phòng tham gia bảo vệ biên giới trong thời kỳ Chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979. Năm ấy tôi 20 tuổi. Vừa qua huấn luyện xong, tôi được điều gấp lên tuyến biên giới Lạng Sơn. Đường đi lúc đó không còn là con đường bình thường nữa, mà là con đường của khói bụi, của những dấu vết chiến sự còn chưa kịp nguội.

Hà Tĩnh10/04/2026BÙI THỨC MINH NGHĨA (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Văn Sinh, nguyên chiến sĩ biên phòng tham gia bảo vệ biên giới trong thời kỳ Chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979.

Năm ấy tôi 20 tuổi. Vừa qua huấn luyện xong, tôi được điều gấp lên tuyến biên giới Lạng Sơn. Đường đi lúc đó không còn là con đường bình thường nữa, mà là con đường của khói bụi, của những dấu vết chiến sự còn chưa kịp nguội.

1. Biên giới trong những ngày không yên

Khi tôi đến đồn, không khí rất căng thẳng. Cột mốc biên giới vẫn đứng đó, nhưng xung quanh là dấu tích của bom đạn, đất đá bị xới tung.

Chúng tôi chia nhau trực chiến ngày đêm. Ban ngày quan sát, ban đêm đào công sự, giữ vị trí.

Không ai biết chính xác khi nào giao tranh tiếp diễn, nhưng ai cũng chuẩn bị tinh thần.

2. Những trận đánh bất ngờ

Có những buổi sáng, khi sương còn chưa tan, tiếng súng đã vang lên từ phía bên kia biên giới.

Chúng tôi lập tức vào vị trí. Tiếng hô chỉ huy vang lên:

  • “Giữ vững trận địa! Không được lùi!”

Đất đá rung chuyển. Khói súng phủ kín cả sườn núi.

Tôi nhớ có lúc mình nằm sát vào vách đá, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, chỉ chờ lệnh.

3. Những đồng đội tuổi đôi mươi

Trong đơn vị, hầu hết chúng tôi đều rất trẻ.

Có người vừa rời ghế nhà trường, có người mới cưới vợ chưa lâu.

Một đồng đội của tôi tên Toàn, trước trận đánh nói rất khẽ:

  • “Nếu có chuyện gì, nhớ nói với gia đình là tôi đã làm tròn nhiệm vụ.”

Không ai muốn nghe câu đó, nhưng trong chiến tranh, nó lại trở thành điều quen thuộc.

4. Giữ cột mốc giữa lửa đạn

Có những thời điểm, chúng tôi phải bám sát từng cột mốc biên giới.

Dù bom đạn có dội xuống, dù đất đá có rung chuyển, vẫn phải giữ vị trí.

Một người trong tổ nói:

  • “Cột mốc còn thì biên giới còn.”

Câu nói ấy như một lời thề.

5. Sau những ngày khói lửa

Khi giao tranh lắng xuống, rừng núi lại im lặng.

Nhưng đó không phải sự yên bình, mà là sự im lặng sau bão tố.

Chúng tôi đứng nhìn nhau, ai cũng lấm bụi, mệt rã rời, nhưng vẫn còn nguyên vẹn tinh thần.

6. Lời của người lính già

Bây giờ tôi đã già.

Nhưng mỗi lần nhớ lại biên giới năm ấy, tôi vẫn thấy mình của tuổi 20 – đứng giữa đất đá và khói lửa, giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Kết

Tôi kể lại câu chuyện này để nhớ rằng:

Hòa bình hôm nay được giữ bằng những con người đã từng đứng giữa ranh giới sống và chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn