Tôi đã từng là người lính đặc công trong đêm Sài Gòn rực lửa - NĐC
Tôi là Phan Văn Long, nguyên chiến sĩ đặc công tham gia chiến dịch cuối cùng trước ngày giải phóng miền Nam, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Năm ấy tôi 21 tuổi. Khi nhận nhiệm vụ, đơn vị chỉ nói vỏn vẹn: “Mục tiêu đặc biệt – thời điểm quyết định lịch sử”. Không ai hỏi thêm, cũng không ai cần biết thêm
“Tôi đã từng là người lính đặc công trong đêm Sài Gòn rực lửa”
Tôi là Phan Văn Long, nguyên chiến sĩ đặc công tham gia chiến dịch cuối cùng trước ngày giải phóng miền Nam, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Năm ấy tôi 21 tuổi. Khi nhận nhiệm vụ, đơn vị chỉ nói vỏn vẹn: “Mục tiêu đặc biệt – thời điểm quyết định lịch sử”. Không ai hỏi thêm, cũng không ai cần biết thêm.
Chúng tôi hiểu rằng, mình đang bước vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.
1. Hành quân trong bóng tối
Đêm trước trận đánh, Sài Gòn im lặng một cách lạ thường.
Chúng tôi tiếp cận mục tiêu trong bóng tối tuyệt đối. Không đèn, không tiếng động lớn. Mỗi bước chân đều phải nhẹ như không chạm đất.
Sân bay trước mặt – rộng, sáng ánh đèn, nhưng lại như một con mắt luôn dõi theo.
Tôi nhớ rõ cảm giác lúc đó: tim đập mạnh nhưng hơi thở phải giữ thật đều.
2. Khi tín hiệu nổ ra
Khi hiệu lệnh được phát ra, mọi thứ bùng lên trong tích tắc.
Tiếng nổ xé toang không gian. Khói và ánh lửa bốc lên giữa sân bay.
Chúng tôi lao lên theo từng mũi tiến công. Không còn thời gian để suy nghĩ, chỉ còn hành động.
Có tiếng hô:
“Tiến lên! Không được dừng lại!”
Tôi chạy giữa khói bụi, cảm giác như cả bầu trời đang rung chuyển phía trên đầu.
3. Những giây phút không có khái niệm sợ hãi
Trong chiến đấu, tôi không còn nghĩ đến bản thân.
Chỉ nhớ mục tiêu, nhớ đồng đội, nhớ mệnh lệnh.
Có lúc tôi ngã xuống vì sức ép, nhưng lập tức bật dậy.
Bên cạnh tôi, đồng đội vẫn tiến lên, không ai quay đầu lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng: chúng tôi không chỉ chiến đấu cho một trận đánh, mà cho một kết thúc.
4. Khoảnh khắc lịch sử đang đến gần
Khi trận địa dần được kiểm soát, chúng tôi nghe tin từ các hướng khác: các mũi tiến công đang áp sát trung tâm.
Không ai reo hò. Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau – mệt, đỏ, nhưng sáng lên một niềm tin rất rõ ràng.
Sài Gòn đang ở rất gần thời khắc thay đổi.
5. Sau trận đánh
Khi tiếng súng lắng xuống, tôi ngồi xuống bên bậc xi măng lạnh.
Bàn tay vẫn còn run.
Tôi nhìn quanh, thấy đồng đội mình – những người vừa đi qua ranh giới sinh tử.
Không ai nói nhiều. Chỉ im lặng.
Vì ai cũng hiểu: có những chiến thắng không cần tiếng hò reo.
6. Lời của người lính già
Bây giờ tôi đã già.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy bay, tôi lại nhớ Sài Gòn đêm ấy – nơi chúng tôi đã đi qua giữa khói lửa để mở ra một ngày hòa bình.
Tôi không nhớ mình đã chạy bao nhiêu bước.
Tôi chỉ nhớ một điều: tuổi trẻ của chúng tôi đã ở lại trong lịch sử.



