Tôi là vợ của một người đã sống trọn vẹn một đời — ngắn ngủi nhưng rực rỡ như ngọn lửa
Ngày đó, tôi vẫn còn là một cô gái đôi mươi, tóc còn xanh, lòng còn nhiều mộng ước. Anh đến với tôi giản dị như chính con người anh — không lời hoa mỹ, không hứa hẹn xa xôi, chỉ có ánh mắt kiên định và một trái tim luôn hướng về đất nước.
Chúng tôi cưới nhau vào một buổi chiều lặng gió. Đám cưới không có trầu cau đủ đầy, không có mâm cao cỗ đầy, chỉ có vài ba người thân và tiếng cười xen lẫn lo âu. Bởi ai cũng hiểu, thời cuộc không cho phép hạnh phúc kéo dài lâu. Chưa đầy một tháng sau, anh nhận lệnh lên đường tham gia kháng chiến chống Pháp. Đêm trước ngày đi, anh ngồi bên tôi thật lâu. Không nói nhiều, chỉ nắm chặt tay tôi. Tôi còn nhớ rõ bàn tay anh chai sần, ấm áp, như muốn truyền cho tôi tất cả sức mạnh của mình.
Anh nói:
“Em ở nhà thay anh chăm sóc mẹ. Đất nước còn chiến tranh, anh không thể ở lại. Nhưng anh hứa, nếu còn sống, nhất định sẽ quay về.”
Tôi không khóc. Tôi chỉ gật đầu. Vì tôi biết, nước mắt lúc đó là điều xa xỉ.
Những ngày sau đó, tôi sống bằng những lá thư hiếm hoi anh gửi về. Mỗi lá thư đều ngắn ngủi, nhưng đầy ắp niềm tin. Anh kể về rừng núi, về đồng đội, về những trận đánh ác liệt… nhưng chưa bao giờ than khổ.
Rồi một ngày, tôi nhận được tin.
Không phải thư của anh.
Là giấy báo tử.
Người ta nói anh đã hy sinh trong một trận đánh lớn. Anh cùng đồng đội giữ chốt đến phút cuối cùng để bảo vệ đường rút lui cho đơn vị.
Tôi ngồi lặng rất lâu. Không khóc. Không nói. Chỉ thấy lòng mình trống rỗng như một cánh đồng sau mùa gặt.
Đêm đó, tôi lấy những lá thư của anh ra đọc lại. Từng nét chữ, từng lời dặn dò… như anh vẫn còn đâu đây. Anh không trở về như lời đã hứa.
Nhưng tôi hiểu, anh đã giữ lời theo cách khác — anh đã giữ trọn lời hứa với Tổ quốc.
Từ đó đến nay đã mấy chục năm trôi qua, tôi vẫn ở vậy, chăm sóc mẹ anh đến lúc bà qua đời. Mỗi năm đến ngày giỗ anh, tôi lại thắp nén hương, kể cho anh nghe về cuộc sống, về làng quê đã đổi thay, về những điều anh chưa kịp thấy.
Người ta gọi tôi là “vợ liệt sĩ”.
Còn tôi, tôi chỉ nghĩ đơn giản…
Tôi là vợ của một người đã sống trọn vẹn một đời — ngắn ngủi nhưng rực rỡ như ngọn lửa.


