Tôi-Người gác đêm
Người gác đêm
Trong những ngày diễn ra Cuộc khởi nghĩa Tây Bắc, tôi thường xuyên được phân công gác đêm. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng. Chỉ cần một chút sơ suất, cả đơn vị có thể bị tấn công bất ngờ.
Mỗi đêm, tôi đứng ở vị trí được giao, lắng nghe từng tiếng động trong rừng. Tiếng gió thổi qua lá, tiếng côn trùng kêu, tất cả đều phải phân biệt rõ. Có lần, tôi phát hiện tiếng bước chân lạ, lập tức báo động. Nhờ đó, đơn vị kịp thời chuẩn bị và tránh được cuộc tập kích.
Những đêm dài, một mình giữa rừng sâu, đôi khi tôi cũng thấy sợ. Nhưng nghĩ đến trách nhiệm, tôi lại vững vàng hơn. Khi ca gác kết thúc và mọi người vẫn an toàn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Trong chiến tranh, sự cảnh giác luôn là yếu tố sống còn, và tôi tự hào vì đã làm tròn nhiệm vụ của mình.



