Tôn Thất Tùng (1)
Tôn Thất Tùng là một bác sĩ danh tiếng, xuất thân từ dòng dõi hoàng tộc nhà Nguyễn. Thay vì chọn một cuộc sống vinh hoa ở nước ngoài hay những bệnh viện tiện nghi, ông đã tình nguyện khoác ba lô đi theo Bác Hồ lên Việt Bắc, trực tiếp phục vụ bộ đội. Đỉnh cao của sự hy sinh và y đức của ông được thể hiện trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Tôn Thất Tùng là một bác sĩ danh tiếng, xuất thân từ dòng dõi hoàng tộc nhà Nguyễn. Thay vì chọn một cuộc sống vinh hoa ở nước ngoài hay những bệnh viện tiện nghi, ông đã tình nguyện khoác ba lô đi theo Bác Hồ lên Việt Bắc, trực tiếp phục vụ bộ đội. Đỉnh cao của sự hy sinh và y đức của ông được thể hiện trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Lúc bấy giờ, ông làm Trưởng ban Quân y tiền phương. Hầm phẫu thuật của ông được đào dã chiến ngay gần chiến hào, đất bùn lầy lội, không gian chật hẹp, mùi thuốc súng và máu tanh nồng nặc. Thương binh từ trận địa Him Lam, Độc Lập nườm nượp chuyển về. Với chiếc áo blouse nhuốm máu, Bác sĩ Tôn Thất Tùng làm việc không ngừng nghỉ suốt ngày đêm. Có những ca mổ kéo dài hàng giờ, mồ hôi vã ra như tắm dưới ánh đèn măng xông leo lét, ông vẫn giữ đôi tay cầm dao mổ vô cùng chuẩn xác để gắp mảnh đạn, nối ruột, cưa chân tay hoại tử cho các chiến sĩ trẻ.
Có một lần, máy bay Pháp ném bom dội trúng khu vực trạm phẫu thuật. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đất đá từ trần hầm rào rào rơi xuống bàn mổ. Lúc này, Tôn Thất Tùng đang phẫu thuật mở ổ bụng cho một thương binh. Mọi người hoảng hốt tìm chỗ nấp. Bất chấp hiểm nguy tính mạng, vị Giáo sư già không hề rời vị trí. Ông dang rộng hai cánh tay, rạp cả người mình che kín lên vết mổ đang mở toang của người lính trẻ để ngăn không cho đất cát rơi vào gây nhiễm trùng. Ông thét lớn: "Tất cả đứng im! Sự sống của đồng chí ấy đang nằm trong tay chúng ta!". Sự điềm tĩnh và tấm lòng yêu thương bệnh nhân như ruột thịt của ông đã truyền sức mạnh cho toàn bộ ê-kíp y bác sĩ, cứu sống hàng ngàn sinh mạng ngay trước lưỡi hái tử thần của chiến tranh.
Hành động lấy thân mình che chở cho thương binh trên bàn mổ của Bác sĩ Tôn Thất Tùng là biểu tượng rực rỡ nhất của y đức "Lương y như từ mẫu". Vị giáo sư ấy đã không chỉ chữa bệnh bằng dao kéo mà còn chữa bệnh bằng cả trái tim vĩ đại. Tấm gương sáng ngời của bác Tôn Thất Tùng giúp tôi nhận ra rằng, trong sự nghiệp "trồng người", người giáo viên cũng giống như một bác sĩ tâm hồn. Dù đứng trước những giông bão, chúng ta phải luôn biết dùng tình thương và sự tận tụy để bảo vệ, uốn nắn và chữa lành cho những tâm hồn trẻ thơ.


