Trần Chiên
Câu chuyện về Liệt sĩ Trần Chiên không dài, nhưng đủ sức làm rung động bất kỳ trái tim nào. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi 19 đầy mộng mơ. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã chọn bảo vệ danh dự của Tổ quốc cao hơn sinh mạng mình. Hành động ôm cờ của anh nhắc nhở chúng ta rằng: Màu đỏ trên lá cờ Tổ quốc hôm nay thực sự được thắm tô bằng dòng máu nóng của những người anh hùng như anh.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Trần Chiên.
Năm sinh: 1926.
Năm hy sinh: 12/11/1945.
Quê quán: Làng Thường Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Cần Thơ. (Nay là Phường Thường Thạnh, quận Cái Răng, TP. Cần Thơ.)
Đơn vị: Đội Cảm tử quân - Quốc gia Tự vệ cuộc tỉnh Cần Thơ.
Nơi hy sinh: Chợ Cái Răng (nay thuộc phường Lê Bình, quận Cái Răng).
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
NGƯỜI CHIẾN SĨ ÔM CỜ HÓA TƯỢNG ĐÀI
Sáng ngày 12/11/1945, trận tập kích vào chợ Cái Răng của Quốc gia Tự vệ cuộc Cần Thơ đã đi vào lịch sử như phát súng lệnh đầu tiên của cuộc kháng chiến chống Pháp tại miền Tây Nam Bộ. Trong trận đánh ấy, bên cạnh người chỉ huy Lê Bình, còn có sự hy sinh lẫm liệt của chiến sĩ trẻ Trần Chiên.
Trong giây phút ác liệt nhất của trận đánh, khi chỉ huy Lê Bình trúng đạn ngã xuống ngay tại chân cột cờ sau khi đã hạ cờ Pháp, Trần Chiên – khi ấy mới 19 tuổi – đã bất chấp mưa đạn của kẻ thù, lao lên đỡ lấy lá cờ đỏ sao vàng.
Quyết không để quốc kỳ rơi xuống đất, Trần Chiên đã dùng hết sức lực bình sinh ôm chặt cán cờ vào lòng. Đạn giặc bắn xối xả vào người, máu nhuộm đỏ cả áo, nhưng đôi tay của anh vẫn không buông lơi. Anh đã hy sinh trong tư thế đứng thẳng, lưng dựa vào cột, tay ôm chặt lá cờ, đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía quân thù.
Hình ảnh Trần Chiên "chết mà không ngã", hóa thân thành trụ đỡ cho lá cờ Tổ quốc kiêu hãnh tung bay giữa vòng vây quân địch đã trở thành biểu tượng bất tử. Anh đã lấy thân mình làm cột cờ sống, khẳng định ý chí sắt đá của người dân Tây Đô: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Câu chuyện về Liệt sĩ Trần Chiên không dài, nhưng đủ sức làm rung động bất kỳ trái tim nào.
Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi 19 đầy mộng mơ. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã chọn bảo vệ danh dự của Tổ quốc cao hơn sinh mạng mình. Hành động ôm cờ của anh nhắc nhở chúng ta rằng: Màu đỏ trên lá cờ Tổ quốc hôm nay thực sự được thắm tô bằng dòng máu nóng của những người anh hùng như anh.
Là một giáo viên, mỗi sáng thứ Hai đứng dưới cờ cùng học si nh trường Tiểu học Ngô Quyền, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, lòng tôi lại rưng rưng nhớ về anh Trần Chiên. Tôi sẽ kể cho các em nghe về "người giữ cờ" vĩ đại ấy, để mỗi khi các em hát Quốc ca, các em sẽ hát bằng cả trái tim và lòng biết ơn sâu sắc nhất đối với thế hệ cha anh.


