Trận đánh giữ cầu
Cây cầu đó là con đường duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Nếu mất cầu, tuyến chi viện sẽ bị cắt đứt. Chúng tôi nhận lệnh giữ bằng mọi giá. Ngay từ rạng sáng, pháo đã dội xuống dồn dập. Mặt cầu rung lên như muốn gãy. Khi khói tan, đối phương bắt đầu tiến công. Chúng tôi chia nhau từng vị trí, bám chặt lan can, nổ súng liên tục. Có lúc địch đã tràn lên gần giữa cầu. Tôi nhìn thấy rõ từng bước chân của họ. Đồng đội bên cạnh tôi trúng đạn, ngã xuống mà vẫn chưa buông súng. Tôi siết chặt cò, không dám chùn tay. Trận đánh kéo dài đến chiều, khi viện binh đến. Cây cầu vẫn đứng, nhưng nhiều người đã nằm lại trên chính nơi họ bảo vệ.



