Trận địa bên dòng sông
Bên dòng sông tưởng như yên bình, những người lính từng trải qua những giờ phút căng thẳng khi chiến trường liên tục bị đánh phá.

Bác Khoa kể rằng đơn vị từng đóng quân gần một con sông. Ban ngày, dòng nước vẫn chảy bình thường, cây cối hai bên bờ xanh tốt. Nhưng khi tiếng máy bay xuất hiện, mọi thứ thay đổi rất nhanh.
Có những ngày máy bay hoạt động liên tục. Mọi người phải nhanh chóng tìm vị trí an toàn rồi chờ đợi.
Bác nhớ nhất một buổi chiều. Trời đang yên thì tiếng còi báo động vang lên. Cả đơn vị lập tức vào vị trí. Sau đó là những tiếng nổ vọng lại.
Dòng sông trước mặt vẫn chảy, nhưng trên bờ mọi người căng thẳng chờ đợi.
Khi tình hình tạm yên, bác nhìn xuống mặt nước và bất chợt nhớ Hải Phòng. Bác nghĩ đến những con sông, bến cảng và những con phố quê nhà.
Đồng đội bên cạnh hỏi: “Nhớ nhà à?”.
Bác cười: “Nhớ chứ. Nhưng xong nhiệm vụ rồi về”.
Câu nói ấy trở thành lời hẹn giữa những người lính.
Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ dòng sông ấy. Không phải vì những trận chiến, mà vì nơi đó đã chứng kiến một phần tuổi trẻ của bác.



