Trận Địa Trong Mưa
Ngô Văn Phúc, 18 tuổi — người lính trẻ nhất trung đội — đang gác súng nhìn ra phía trước.
Một buổi chiều tháng bảy, mưa đổ xuống Thành cổ.
Đất đỏ biến thành bùn đặc.
Trong chiến hào, Ngô Văn Phúc, 18 tuổi — người lính trẻ nhất trung đội — đang gác súng nhìn ra phía trước.
Phúc mới nhập ngũ vài tháng. Cậu vẫn còn giữ trong ba lô một chiếc khăn tay mẹ đưa lúc lên đường.
Đột nhiên, pháo địch bắt đầu dội xuống.
Sau đó là tiếng bước chân tiến công.
Tiểu đội trưởng hô:
“Chuẩn bị!”
Phúc siết chặt khẩu súng.
Tim cậu đập nhanh, nhưng đôi tay lại rất chắc.
Khi đối phương tiến gần, cả chiến hào đồng loạt nổ súng.
Trận đánh diễn ra giữa cơn mưa xối xả.
Đất bùn bắn lên khắp nơi.
Sau gần một giờ giao tranh, đối phương rút lui.
Chiến hào vẫn được giữ.
Phúc ngồi xuống, thở dốc.
Tiểu đội trưởng nhìn cậu cười:
“Cậu lính mười tám tuổi hôm nay bắn khá lắm.”
Phúc chỉ cười, rồi lặng lẽ lấy khăn tay của mẹ lau bùn trên mặt.



