Trận địa trong mưa đạn
Cơn mưa hôm đó không phải là mưa nước, mà là mưa đạn. Trận địa của chúng tôi bị dội pháo liên tục từ sáng đến chiều. Đất đá tung lên, che kín cả bầu trời. Chúng tôi nằm sát xuống chiến hào, chờ từng đợt pháo qua đi. Nhưng không ai biết khi nào mới kết thúc. Khi pháo ngớt, chúng tôi bật dậy, kiểm tra lại đội hình. Có người không còn trả lời. Không có thời gian để dừng lại lâu, vì ngay sau đó là đợt tấn công tiếp theo. Tôi vừa chiến đấu vừa nghĩ: làm sao con người có thể chịu đựng được đến vậy. Nhưng rồi chính chúng tôi đã vượt qua.



