Trần Hưng Đạo
Vào năm 1228, tại làng Tức Mặc, phủ Thiên Trường (nay thuộc thành phố Nam Định), một cậu bé ra đời trong dòng dõi hoàng tộc nhà Trần. Cậu bé ấy mang tên Trần Quốc Tuấn, sau này được nhân dân kính trọng gọi là Trần Hưng Đạo. Lớn lên trên vùng đất Thiên Trường – quê hương phát tích của triều Trần – Trần Quốc Tuấn sớm bộc lộ trí thông minh, ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc. Ông chăm học binh thư, rèn luyện võ nghệ và luôn nuôi chí bảo vệ non sông Đại Việt. Khi giặc Nguyên – Mông nhiều lần đem quân xâm lược nước ta, Trần Quốc Tuấn được vua tin tưởng phong làm Quốc công Tiết chế, chỉ huy toàn quân. Gạt bỏ mối thù riêng của gia đình, ông một lòng vì đại nghĩa, cùng triều đình và nhân dân đoàn kết chống giặc ngoại xâm. Dưới sự chỉ huy tài tình của Trần Hưng Đạo, quân dân Đại Việt đã ba lần đánh bại giặc Nguyên – Mông. Đặc biệt, chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 đã đi vào lịch sử như một chiến công hiển hách, thể hiện trí tuệ và tài thao lược xuất chúng của ông. Sau khi đất nước thái bình, Trần Hưng Đạo sống giản dị, hết lòng lo cho dân cho nước. Đến năm 1300, ông qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng nhân dân. Nhân dân tôn ông là Đức Thánh Trần, lập đền thờ ở nhiều nơi để tưởng nhớ công lao to lớn của vị anh hùng dân tộc. Từ năm 1228 đến năm 1300, cuộc đời Trần Hưng Đạo gắn liền với quê hương Tức Mặc – Thiên Trường và những chiến công lẫy lừng, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, trí tuệ và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc


