TRẬN PHỤC KÍCH NGÀY 15 THÁNG 10 NĂM 1948
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1948, khu vực Lộc Ninh – Suối Ông Hùng vẫn còn phủ một lớp sương mỏng. Rừng còn ẩm, lá còn ướt, mọi thứ trông như một buổi sáng bình thường giữa vùng đất quen thuộc.
Nhưng với lực lượng du kích địa phương, đó không phải là một ngày bình thường.
Từ trước đó, tin báo đã được chuyển về: một toán lính Pháp, có cả lính Cao Đài dẫn đường, sẽ tiến vào khu vực này để dò tìm căn cứ. Chúng không đi đông, nhưng đủ để gây nguy hiểm nếu không bị chặn lại.
Không có nhiều thời gian để chuẩn bị.
Lực lượng du kích nhanh chóng chọn một vị trí thuận lợi. Đó là đoạn đường mòn hẹp, hai bên là rừng rậm, đủ kín để ẩn nấp, đủ gần để đánh bất ngờ.
Mọi người vào vị trí từ rất sớm.
Không nói chuyện.
Không di chuyển nhiều.
Chỉ nằm im, chờ đợi.
Thời gian trôi chậm. Tiếng rừng buổi sáng nghe rõ hơn bình thường. Rồi từ xa, những âm thanh lạ bắt đầu xuất hiện.
Tiếng bước chân.
Tiếng kim loại va nhẹ.
Tiếng nói nhỏ bằng thứ tiếng không phải của người địa phương.
Địch đến.
Chúng đi theo hàng, cẩn thận nhưng không quá cảnh giác. Có lẽ chúng tin rằng khu vực này đã được kiểm soát, hoặc ít nhất là không có lực lượng đủ mạnh để tấn công.
Khi toán lính tiến vào đúng vị trí đã chọn, khoảng cách chỉ còn vài chục mét.
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi tiếng súng vang lên.
Trận phục kích bắt đầu.
Đạn từ hai bên bất ngờ dội xuống. Toán lính bị đánh úp, đội hình rối loạn. Có tên chưa kịp phản ứng đã gục xuống. Có tên vội vã tìm chỗ nấp, nhưng không kịp xác định hướng bắn.
Cuộc giao tranh diễn ra không lâu, nhưng rất quyết liệt. Lợi thế bất ngờ giúp lực lượng du kích nhanh chóng làm chủ tình hình.
Một số tên bị tiêu diệt, số còn lại hoảng loạn rút chạy.
Rừng lại trở nên yên tĩnh.
Nhưng không còn là sự yên tĩnh như trước.
Đó là sự yên tĩnh sau một trận đánh.
Sau trận phục kích, lực lượng du kích thu được một khẩu trung liên FM cùng nhiều đạn dược. Một chiến lợi phẩm không lớn, nhưng có ý nghĩa rất quan trọng trong điều kiện thiếu thốn lúc bấy giờ.
Quan trọng hơn, trận đánh đã để lại một dấu ấn.
Lần đầu tiên, lực lượng du kích Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không chỉ giữ đất, mà chủ động đánh địch, khiến chúng phải dè chừng khi tiến vào khu vực này.
Tin về trận đánh nhanh chóng lan ra.
Không cần báo cáo dài dòng, chỉ cần một câu nói ngắn gọn giữa người dân:
“Hôm qua đánh rồi.”
Câu nói ấy đủ để làm thay đổi tâm lý.
Từ chỗ lo sợ, người dân bắt đầu tin tưởng hơn vào lực lượng cách mạng. Họ hiểu rằng, ngay trên mảnh đất này, vẫn có những con người đủ sức đứng lên, đủ sức bảo vệ.
Và từ những trận đánh như ngày 15 tháng 10 năm 1948, một điều dần trở nên rõ ràng hơn.
Rằng cuộc kháng chiến không còn là chuyện xa xôi.
Nó đang diễn ra… ngay dưới những tán rừng quen thuộc này.



