Cựu Thanh niên xung phong

Trần Thị Hồng mang chí lớn vào chiến trường Trường Sơn

Chuyện tình cảm động của nữ thanh niên xung phong bị chiến tranh cướp mất đôi tay. Nữ thanh niên xung phong năm nào bây giờ đã 72 tuổi, bị thương trong chiến tranh đã khiến bà mất đôi tay. Sức khỏe tuy đã yếu, nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan của người chiến sĩ, nữ thương binh Trần Thị Hồng (Trung tâm Điều dưỡng Thương binh huyện Thuận Thành, Bắc Ninh) vui vẻ chia sẻ: "Mình tàn nhưng không phế".

Thái Nguyên18/04/2026Dương Vũ Diệp Chi (Lớp 1B Liên đội trường Tiểu học Lương Châu, phường Bá Xuyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện tình cảm động của nữ thanh niên xung phong bị chiến tranh cướp mất đôi tay.

Nữ thanh niên xung phong năm nào bây giờ đã 72 tuổi, bị thương trong chiến tranh đã khiến bà mất đôi tay. Sức khỏe tuy đã yếu, nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan của người chiến sĩ, nữ thương binh Trần Thị Hồng (Trung tâm Điều dưỡng Thương binh huyện Thuận Thành, Bắc Ninh) vui vẻ chia sẻ: "Mình tàn nhưng không phế".

Năm 1965, cô gái Trần Thị Hồng mang chí lớn vào chiến trường Trường Sơn, trở thành cô thanh niên xung phong của tuyến đường ác liệt này.

Thương binh Trần Thị Hồng bị chiến tranh cướp mất đôi tay nhưng sự lạc quan và vui vẻ vẫn luôn hiện hữu trên môi người chiến sĩ.

Bà Hồng bồi hồi nhớ lại: “Ngày đó, thanh niên ai cũng khí thế hừng hực, quyết tâm đánh cho giặc lui, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Máy bay lùng sục trên đầu ngày đêm, nhưng chết thì chết sống thì sống, ai cũng sợ, nhưng ai cũng nghĩ về cái sợ thì ai làm”.

Tiểu đội của Trần Thị Hồng có hơn chục chiến sĩ, tuổi đời còn rất trẻ, chỉ cỡ 18, 20 tuổi. Trong rừng, cuộc sống vô cùng gian khó. Bà Hồng kể: “Con gái chúng tôi hồi ấy, da ai cũng vàng như nghệ. Ăn uống kham khổ, phải chia nhau từng miếng calathầu đen thui, cuộc sống ngày chiến tranh là thế. Không chỉ chống chọi với bom đan, mũi súng của địch, những cơn sốt rét rừng khiến những người lính vàng bủng, gầy tong teo, các chị em thì tóc rụng trọc cả đầu. Dù gian khổ như vậy, nhưng bom Mỹ còn thả bom thì cả tiểu đổi còn cuốc xẻng không ngừng nghỉ, quyết tâm phải bảo vệ tuyến đường huyết mạch”.


Đôi mắt nhăn nheo, cúi xuống vai áo để lau đi hàng nước mắt, bà Hồng kể về cái ngày bị chiến tranh cướp mất đôi tay, đang lúc tuổi xuân còn phơi phới: “Tôi bị thương năm 1968, đợt đó Mỹ thả bom dữ dội, tôi đang cùng các chị em làm nhiệm vụ, bị trúng B52. Tỉnh dậy tôi thấy mình ở bệnh viện 14 thuộc Binh trạm 12 trong rừng Trường Sơn, đôi tay mình không còn. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ về cuộc sống sau này và những ước mơ còn dang dở. Vì tôi còn muốn chiến đấu, còn muốn cống hiến cho tổ quốc”.

Khi biết tin bà Hồng bị thương, ông Uyên tự nhủ sẽ là đôi tay của người thương đến hết cuộc đời.

Chồng bà Hồng, ông Hoàng Văn Uyên, cũng là một thương binh, tiếp lời: “Khi Hồng bị thương, chúng tôi đã yêu nhau được ba năm, biết tin Hồng bị thương tôi rất đau lòng và tự nhủ mình sẽ là đôi tay của cô ấy hết cuộc đời”.

Bà Hồng xúc động tâm sự: “Lúc ấy, ông Uyên đang ở chiến trường B, tôi không muốn báo tin, chỉ mong người ta quên mình đi. Thế nhưng ông ấy vẫn lặn lội đến tận đoàn an dưỡng tìm thế đấy!”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn