Bài viết

Trăng treo trên trận địa

Đêm xuống, trận địa chìm trong một thứ tĩnh lặng căng thẳng. Không phải sự yên bình, mà là khoảng lặng trước những điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trên cao, vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời—tròn và sáng đến lạ

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trăng treo trên trận địa Đêm xuống, trận địa chìm trong một thứ tĩnh lặng căng thẳng. Không phải sự yên bình, mà là khoảng lặng trước những điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trên cao, vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời—tròn và sáng đến lạ. Ánh trăng trải xuống mặt đất một lớp bạc mỏng, soi rõ từng ụ đất, từng vệt bánh xe, từng dấu chân còn in lại sau một ngày chuẩn bị. Tôi nằm nép sau bờ công sự, mắt dõi lên trời. “Trăng sáng thế này… bất lợi thật,” anh Phúc khẽ nói bên cạnh. Tôi hiểu. Trăng sáng, mọi thứ đều hiện rõ. Kẻ địch dễ quan sát hơn. Nhưng lạ thay, không ai mong trăng tắt. Bởi trong cái khắc nghiệt của chiến tranh, ánh sáng ấy lại là thứ hiếm hoi mang đến cảm giác gần gũi. Anh Phúc rút trong túi ra một mảnh giấy nhỏ. Dưới ánh trăng, anh đọc lại từng dòng chữ đã nhàu:
“Vợ anh viết… dặn giữ gìn sức khỏe.” Giọng anh chậm rãi, rồi dừng lại. Anh gấp lá thư, cất đi, ánh mắt vẫn hướng lên vầng trăng. “Ở nhà chắc cũng đang có trăng…” anh nói. Tôi không đáp. Chỉ chợt nghĩ, có lẽ ở một nơi xa nào đó, cũng có người đang ngước nhìn lên bầu trời này, cùng một vầng trăng, cùng một nỗi nhớ. Gió thổi nhẹ qua trận địa. Những tán cây khẽ lay, bóng đổ dài trên mặt đất. Mọi thứ như lặng lại, chỉ còn tiếng côn trùng và nhịp thở đều đều của những người lính. Bỗng từ xa, một ánh chớp lóe lên. “Chuẩn bị!” tiếng lệnh vang khẽ. Tất cả lập tức vào vị trí. Sự tĩnh lặng vỡ ra. Trái tim tôi đập mạnh, tai căng lên nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Nhưng rồi, mọi thứ lại chìm vào im ắng. Không có đợt tấn công nào. Chỉ có trăng vẫn treo trên cao, như một người chứng kiến thầm lặng. Anh Phúc khẽ thở ra, tựa lưng vào công sự:
“Đêm nay… chắc yên rồi.” Tôi nhìn vầng trăng. Ánh sáng của nó không ồn ào, không mạnh mẽ, nhưng bền bỉ. Nó vẫn ở đó, bất chấp bom đạn, bất chấp những biến động dưới mặt đất. Nhiều năm sau, tôi trở lại nơi từng là trận địa ấy. Không còn ụ đất, không còn dấu vết chiến tranh. Chỉ còn cỏ mọc xanh và những hàng cây đứng lặng. Đêm xuống, tôi ngước nhìn lên trời. Vầng trăng vẫn treo ở đó. Không thay đổi. Tôi chợt hiểu, có những điều dù thời gian có trôi qua bao lâu vẫn không mất đi—những ký ức, những con người, và cả những đêm trăng đã từng soi sáng một thời không thể quên. Và trong ánh trăng ấy, tôi như thấy lại chính mình của năm xưa—một người lính trẻ, lặng im giữa trận địa, mang theo nỗi nhớ và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn