Người có công giúp đỡ cách mạng

Trinh sát và tiếng mìn định mệnh - LẠI VĂN TĂNG

Trinh sát và tiếng mìn định mệnh - LẠI VĂN TĂNG

Lào Cai29/01/2026PHÙNG THỪA PHÚ (Xã Võ Lao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trinh sát và tiếng mìn định mệnh

Vào đến chiến trường, tôi được biên chế vào Tiểu đội trinh sát – Quân khu 6, hoạt động ở khu vực Tây Ninh. Làm trinh sát nghĩa là đi trước đơn vị, dò đường, nắm địch, mở lối cho anh em phía sau. Công việc ấy nguy hiểm lắm, nhưng lúc đó chúng tôi chẳng ai nghĩ nhiều. Đã khoác áo lính thì việc khó mấy cũng phải làm.

Ngày nào cũng đi sớm, về khuya. Có hôm vừa chợp mắt được một lúc lại phải lên đường. Đi trong rừng sâu, bước chân phải thật nhẹ, mắt luôn căng ra quan sát, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Chỉ cần sơ suất một chút thôi là có thể không còn ngày trở về.

Rừng núi quen dần, muỗi vắt bám đầy người, mưa nắng thất thường. Ăn uống thiếu thốn, nhiều bữa chỉ có cơm trắng với muối, có hôm còn chẳng đủ no. Nhưng anh em vẫn động viên nhau: “Còn ăn được là còn sống, còn sống là còn chiến đấu.” Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội là chỗ dựa lớn nhất, là thứ giữ cho chúng tôi không gục ngã.

Tháng 10 năm 1974, một nhiệm vụ trinh sát mà suốt đời tôi không thể quên. Sáu anh em chúng tôi được giao đi trinh sát chốt 42, huyện Lâm Khánh – Đồng Nai. Hôm ấy rừng yên ắng lạ thường, không gian im phăng phắc đến mức nghe rõ cả tiếng bước chân mình. Con đường nhỏ, cây cối rậm rạp, càng đi càng thấy trong lòng nặng trĩu, nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.

Chúng tôi đi hàng ngang, mắt quan sát từng gốc cây, từng khoảng đất. Ai cũng căng như dây đàn.

Rồi mìn nổ.

Một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Tôi chỉ kịp thấy ánh chớp loé lên, rồi cả người bị hất văng xuống đất. Tai ù đặc, đầu óc choáng váng, đất đá văng tung mù mịt. Khi gượng dậy được, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như thắt lại: bốn đồng đội đã hy sinh ngay tại chỗ.

Mới phút trước thôi, họ còn đi bên tôi, còn thì thầm nhắc nhau cẩn thận. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đã nằm lại giữa rừng sâu, không kịp một lời trăn trối.

Chỉ còn tôi và đồng chí Nguyễn Tất Thành sống sót. Thành bị thương, máu chảy nhiều, nhưng vẫn cố kéo tôi dậy, giục phải rời khỏi khu vực đó ngay. Hai anh em vừa chạy vừa lần đường, không dám quay đầu lại nhìn, vì chỉ cần chậm một chút thôi là có thể chung số phận.

Ra được đường 20, gặp đơn vị ta, cả hai mới sụp xuống vì kiệt sức. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận rõ ràng đến thế ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nghĩ lại đến giờ, tim tôi vẫn còn nhói lên.

Sau này, nghe người dân kể lại, tôi càng đau đớn hơn khi biết thi thể bốn đồng đội đã bị lính Mỹ đào đất, dùng máy ủi lấp xuống hố. Không một nấm mồ, không một tấm bia. Chỉ nghĩ đến đó thôi, lòng tôi nặng trĩu, day dứt mãi không nguôi.

Chiến tranh là vậy. Có người được trở về, có người vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu núi thẳm. Tôi sống sót, nhưng mang theo ký ức ấy suốt cả cuộc đời. Đó không chỉ là nỗi đau, mà còn là món nợ ân tình với những đồng đội đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trinh sát và tiếng mìn định mệnh - LẠI VĂN TĂNG | Câu chuyện thời hoa lửa