Bài viết

Trở lại rừng xưa

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nơi, dù thời gian trôi rất xa, con người vẫn nhớ như thể vừa mới rời đi hôm qua.

Rừng xưa là một nơi như thế.

Ở dãy núi Trường Sơn, nơi từng in dấu chân của biết bao đoàn quân trong khói lửa chiến tranh, có một người cựu binh tên Dũng quyết định quay trở lại.

Ông quê ở Quảng Trị.

Nhiều năm rồi, từ khi tiếng súng im lặng, ông chưa từng trở lại khu rừng ấy.

Hôm nay, Dũng đi một mình.

Không còn quân phục.

Chỉ còn chiếc ba lô cũ và đôi chân đã qua nhiều năm tháng.

Con đường cũ giờ phủ đầy cỏ dại.

Nhưng ông vẫn nhận ra.

Từng khúc cua.

Từng con dốc.

Từng đoạn suối nhỏ.

Ngày xưa, nơi đây là tuyến đường vận tải quan trọng.

Bom đạn dội xuống không ngừng.

Rừng bị xé nát.

Đất bị cày xới.

Nhưng con người vẫn đi qua.

Dũng dừng lại bên một khoảng đất trống.

Ông ngồi xuống.

Không nói gì.

Chỉ nhìn.

Trong ký ức, nơi này từng là một trọng điểm ác liệt.

Nơi đồng đội ông đã ngã xuống.

Gió thổi qua tán cây.

Tiếng lá rừng xào xạc như tiếng thì thầm của quá khứ.

Dũng nhắm mắt lại.

Ông nghe thấy tiếng cuốc xẻng.

Tiếng gọi nhau trong đêm.

Tiếng bước chân hành quân vội vã.

Có một khoảnh khắc, ông như thấy lại chính mình của hơn bốn mươi năm trước.

Một người lính trẻ, giữa rừng sâu, không biết ngày mai sẽ ra sao.

Nhưng vẫn đi tiếp.

Dũng mở ba lô.

Lấy ra một nắm hoa dại nhỏ.

Ông mang theo từ ngoài làng vào.

Nhẹ nhàng đặt xuống đất rừng cũ.

Ông khẽ nói:

– Tôi về rồi.

Không có ai trả lời.

Chỉ có gió.

Ông đứng dậy đi tiếp.

Con đường cũ giờ đã bị rừng che phủ gần hết.

Nhưng trong lòng ông, nó vẫn rõ ràng như ngày nào.

Ở một đoạn suối, ông gặp một nhóm người trẻ đang khảo sát rừng.

Họ nhìn ông tò mò.

Một người hỏi:

– Bác từng đi qua đây à?

Dũng gật đầu:

– Rất nhiều lần.

Người trẻ im lặng.

Nhìn quanh khu rừng xanh mướt.

Không ai hình dung được nơi yên bình này từng là chiến trường.

Dũng chỉ nói một câu:

– Rừng xưa… vẫn còn đó. Chỉ là con người đã khác.

Chiều xuống.

Ông quay trở ra.

Không ngoái lại nhiều.

Nhưng mỗi bước chân đều chậm rãi.

Như đang chào tạm biệt một phần ký ức của đời mình.

Khi rời khỏi rừng, ông khẽ nói một mình:

– Trở lại rừng xưa… không phải để tìm lại quá khứ. Mà để biết rằng mình đã từng sống qua nó.

Và người ta hiểu rằng:

Trở lại rừng xưa không chỉ là hành trình trở về một địa điểm.

Mà là hành trình trở về với ký ức, với đồng đội, và với chính một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn