Người có công giúp đỡ cách mạng

Trương Định

Họ và tên: Trương Định. Năm sinh: 1820 - Năm hy sinh: 1864. Căn cứ: Gò Công, Tiền Giang. Sự kiện: Từ chối lệnh vua để ở lại cùng dân đánh Pháp.

Cần Thơ26/02/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trương Định.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Trương Định.

Năm sinh: 1820 - Năm hy sinh: 1864.

Căn cứ: Gò Công, Tiền Giang.

Sự kiện: Từ chối lệnh vua để ở lại cùng dân đánh Pháp.

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

LỰA CHỌN GIỮA VUA VÀ DÂN

Năm 1862, triều đình Huế ký hòa ước Nhâm Tuất, nhượng 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho Pháp và ra lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa binh, đi nhận chức Lãnh binh ở An Giang.

Trương Định rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là lệnh vua (chữ Trung), một bên là lòng dân đang sục sôi căm thù giặc (chữ Nghĩa). Nếu tuân lệnh vua thì bỏ mặc dân cho giặc giết; nếu trái lệnh vua thì mang tội bất trung.

Giữa lúc ông đang dằn vặt, hàng vạn người dân và nghĩa sĩ Gò Công đã kéo đến, chặn đầu ngựa, khóc lóc xin ông đừng bỏ đi. Cụ già Phan Lâm, đại diện cho nhân dân, đã xông ra nắm lấy dây cương ngựa của Trương Định mà hỏi lớn: "Tướng quân định bỏ dân mà đi sao? Lòng dân muốn đánh giặc, nếu ngài bỏ đi thì ai sẽ lãnh đạo chúng tôi?".

Trước tấm lòng thiết tha của vạn dân, Trương Định đã gạt nước mắt, quyết định ở lại. Ông nói: "Triều đình sợ Tây, hòa với Tây, nhưng lòng dân không chịu. Ta thà đắc tội với vua chứ không thể phụ lòng dân". Ông nhận danh hiệu "Bình Tây Đại Nguyên Soái" do nhân dân phong tặng, tiếp tục phất cao cờ khởi nghĩa.

Năm 1864, do bị tên phản bội Huỳnh Công Tấn dẫn đường, căn cứ Đám lá tối trời bị quân Pháp bao vây đánh úp. Trương Định bị thương nặng. Để không sa vào tay giặc, ông đã rút gươm tự sát, bảo toàn khí tiết người anh hùng đất Gò Công.

Sự lựa chọn của Trương Định là một trong những quyết định bi tráng và nhân văn nhất lịch sử. Ông đã đặt "Lòng Dân" cao hơn "Ý Vua" - một tư tưởng đi trước thời đại.

Tượng đài Trương Định uy nghiêm tại Gò Công ngày nay là minh chứng cho tình yêu của nhân dân dành cho ông. Tôi kể chuyện này để học sinh hiểu rằng: Chức tước vua ban có thể mất, nhưng danh hiệu nhân dân phong tặng thì sống mãi. Sống vì dân, vì nước mới là lẽ sống cao đẹp nhất.

.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn