TRƯƠNG ĐỊNH – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐẤT GÒ CÔNG
Trương Định (1820–1864) là một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Kỳ vào nửa sau thế kỷ XIX. Ông quê ở Quảng Ngãi nhưng có nhiều năm gắn bó với vùng Gò Công, nơi ông chiêu mộ nghĩa quân và xây dựng căn cứ chống Pháp.
TRƯƠNG ĐỊNH – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐẤT GÒ CÔNG
Người thủ lĩnh đứng lên chống Pháp
Trương Định (1820–1864) là một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Kỳ vào nửa sau thế kỷ XIX. Ông quê ở Quảng Ngãi nhưng có nhiều năm gắn bó với vùng Gò Công, nơi ông chiêu mộ nghĩa quân và xây dựng căn cứ chống Pháp.
Không nhận lệnh bãi binh
Sau khi triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862, triều đình yêu cầu Trương Định ngừng chiến đấu và điều động ông đi nơi khác. Tuy nhiên, trước nguyện vọng của nhân dân và lời kêu gọi tiếp tục kháng chiến, Trương Định quyết định ở lại Gò Công, tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân chống Pháp.
Ông được nhân dân suy tôn là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”. Dưới sự chỉ huy của ông, nghĩa quân tổ chức nhiều trận đánh, gây cho quân Pháp nhiều khó khăn.
Những ngày chiến đấu cuối cùng
Trương Định cùng nghĩa quân kiên trì chiến đấu trong điều kiện rất khó khăn. Quân Pháp nhiều lần tổ chức truy quét nhằm tiêu diệt lực lượng của ông.
Đến năm 1864, căn cứ của nghĩa quân bị quân Pháp bao vây. Trong trận chiến cuối cùng, Trương Định bị thương nặng và hy sinh tại Gò Công.
Dấu ấn còn mãi
Trương Định đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần chống ngoại xâm của nhân dân Nam Kỳ. Tên tuổi ông được lưu giữ qua nhiều di tích, đường phố, trường học và địa danh ở Việt Nam, đặc biệt tại vùng Gò Công.
Dù cuộc khởi nghĩa cuối cùng không giành được thắng lợi, tinh thần “ở lại cùng nhân dân chống giặc” của Trương Định vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử dân tộc.



