Trường TH&THCS Hà Huy Tập Bài 1:"Tình đồng đội thiêng liêng và cao quý"
Tình đồng đội thiêng liêng và cao quý nơi chiến trường

MỘT THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Trong hành trình tri ân các thế hệ đi trước, Chi đoàn trường TH & THCS Hà Huy Tập đã có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện xúc động của bác Nguyễn Xuân Anh, một cựu chiến binh đã từng sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ của mình cho nền độc lập của Tổ quốc. Những ký ức của bác như đưa chúng tôi trở về với một thời hoa lửa – nơi lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và tình đồng đội thiêng liêng tỏa sáng giữa khói bom đạn lửa.
Mới 17 tuổi, bác Nguyễn Xuân Anh đã xung phong lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1972, từ miền quê yên bình, bác khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, bước vào cuộc chiến đầy gian khổ tại chiến trường Bình Trị Thiên ác liệt. Thời điểm ấy, bác và đồng đội thuộc Sư đoàn 31 – Quân khu 4, hằng ngày đối diện với thiếu thốn, bom đạn, hành quân xuyên rừng, xuyên đêm để hoàn thành nhiệm vụ. Trước khi vào chiến trường, bác được huấn luyện tại Hương Sơn, rồi cùng đơn vị hành quân bộ trong suốt 6 tháng ròng rã từ Hương Sơn đến Bình Trị Thiên.
Trong dòng ký ức, điều để lại nhiều cảm xúc nhất đối với bác là tình đồng đội sâu nặng giữa lửa đạn chiến tranh. Bác Anh nhắc nhiều lần đến người đồng đội thân thiết – liệt sĩ Nguyễn Văn Hồng, quê ở Đức Thọ, Hà Tĩnh. Hai người từng vào sinh ra tử, san sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Nhưng rồi trong một trận chiến khốc liệt, bác Hồng trúng 42 mảnh bom bi, dù được đưa đi mổ cấp cứu nhưng không qua khỏi.
Giây phút cuối đời, bác Hồng nắm tay bác Anh và nghẹn ngào gửi lời trăn trối:
“Anh ơi, tôi hi sinh rồi... Sau này nhờ Anh nhắn nhủ về gia đình giúp tôi.”
Đó là câu nói mà suốt hơn nửa thế kỷ, bác Anh vẫn không thể nào quên.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong nỗi đau thương ấy, bác Anh chỉ mong một điều giản dị mà thiêng liêng: được một lần trở về quê hương của đồng đội đã hi sinh, thắp nén hương cho người anh em đã ngã xuống, để lời hứa năm xưa được hoàn thành trọn vẹn.
Nhắc đến chuyện chôn cất đồng đội, bác Anh vẫn nhớ rõ hình ảnh người bạn thân trong bộ áo trắng – quần xanh, màu áo từng gắn bó trong những ngày thực hiện nhiệm vụ. Biết rằng đó là điều cuối cùng có thể làm cho bạn, bác đã nhờ cô hộ lí mặc cho bác Hồng bộ quần áo ấy trước khi chôn cất – như một sự trân trọng, gìn giữ vẻ đẹp trong sáng của người lính trẻ mãi mãi nằm lại với đất mẹ.
Cuộc chiến đi qua để lại trên thân thể bác Anh những vết thương không bao giờ lành. Bác trở về trong hình hài của một thương binh hạng 3/4, nhưng trong ánh mắt bác vẫn sáng lên niềm tin vào thế hệ trẻ hôm nay. Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì, bác nói bằng giọng trầm lắng nhưng đầy kiên quyết:
“Các cháu phải luôn mang trong mình một niềm tin. Cố gắng rèn luyện, giữ gìn đạo đức, học tập tốt để xây dựng và bảo vệ đất nước. Hãy noi theo những thế hệ đi trước.”
Đó không chỉ là lời nhắn nhủ của một cựu chiến binh, mà còn là tiếng gọi từ quá khứ, nhắc nhở mỗi chúng ta sống xứng đáng với những hi sinh của bao lớp người đã ngã xuống để Tổ quốc nở hoa độc lập.
Chúng tôi – những đoàn viên trẻ của Chi đoàn trường TH & THCS Hà Huy Tập – trân trọng khắc ghi từng câu chuyện, từng cảm xúc, từng bài học mà bác Nguyễn Xuân Anh đã chia sẻ. “Một thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của những người lính, mà còn là một phần lịch sử thiêng liêng để thế hệ hôm nay hiểu, trân trọng và tiếp nối.


