Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRUYỆN KỂ CỦA ÔNG PHẠM CÔNG ĐỊNH VỀ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM NĂM ẤY

TRUYỆN KỂ CỦA ÔNG PHẠM CÔNG ĐỊNH VỀ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM NĂM ẤY

02/03/2026PHẠM CÔNG ĐỊNH (TAM TIẾN - BẮC NINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến trường miền Nam khốc liệt ấy, ông Phạm Công Định vẫn thường kể lại bằng một giọng trầm lắng nhưng đầy xúc động, như thể mọi ký ức vẫn còn nguyên vẹn trong từng hơi thở.

Đó là những ngày mà bom đạn của địch trút xuống không ngừng. Những trận càn quét diễn ra liên tiếp, hết đợt này đến đợt khác. Máy bay gầm rú trên bầu trời, quần lượn như những con thú dữ săn mồi. Chúng ném bom, bắn phá, thiêu rụi cả làng mạc, ruộng vườn. Có những nơi chỉ sau một buổi sáng đã trở thành đống đổ nát. Người ngã xuống, nhà cửa cháy rụi, trâu bò chết la liệt. Tổn thất không gì kể xiết, cả về người lẫn của.

Ông Định kể rằng, có những ngày đơn vị vừa hành quân vừa tránh bom. Đêm đến, anh em mới dám nhóm bếp nấu cơm, nhưng cũng chỉ dám đun lửa nhỏ, che chắn kỹ càng để không bị phát hiện. Có khi đang ăn dở bữa, còi báo động vang lên, tất cả lại vội vã lao xuống hầm. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Nhiều đồng đội đã không kịp trở về sau những lần như thế.

Nhưng giữa khói lửa ấy, điều khiến ông nhớ nhất không phải chỉ là sự tàn khốc, mà là ý chí kiên cường của quân và dân ta. Dù mất mát, đau thương, mọi người vẫn không hề nao núng. Những người dân bám trụ lại làng, ban ngày tránh bom, ban đêm lại ra đồng, sửa lại từng thửa ruộng, dựng lại từng mái nhà. Các mẹ, các chị âm thầm tiếp tế lương thực, giấu cán bộ, che chở cho bộ đội như che chở chính người thân của mình.

Sau mỗi trận máy bay quần thảo, công việc lại bắt đầu ngay lập tức. Bộ đội tranh thủ củng cố công sự, đào lại hầm hào, kiểm tra vũ khí. Dân công hỏa tuyến gùi gạo, tải đạn vượt qua những cánh rừng còn nồng mùi thuốc súng. Những con đường bị bom cày nát lại được san lấp trong đêm. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng nếu chậm một ngày, chiến trường sẽ thêm phần khó khăn.

Ông Định nhớ có lần đơn vị ông vừa trải qua một trận bom dữ dội. Nhiều người bị thương, có người đã hy sinh. Không khí lặng đi trong đau xót. Nhưng chỉ sau một đêm, sáng hôm sau, mọi người lại siết chặt tay nhau, tiếp tục hành quân. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt ai cũng ánh lên một quyết tâm cháy bỏng.

“Chúng tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ,” ông nói, “dù có phải hy sinh, cũng phải giữ đất, giữ làng, đánh đuổi giặc ra khỏi quê hương.”

Chính lòng quyết tâm ấy đã giúp họ đứng vững trước mọi gian khổ. Từ những người lính trẻ đến những cụ già, em nhỏ nơi hậu phương, tất cả đều chung một ý chí. Bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể khuất phục được tinh thần con người.

Câu chuyện của ông Phạm Công Định khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng lại. Đó không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước, của sự kiên cường và niềm tin sắt đá – những điều đã làm nên chiến thắng của dân tộc trong những năm tháng gian nan nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn