Truyện về người anh trai tham gia chiến tranh biên giới phía Bắc
Anh tôi lên đường vào một buổi sáng rất sớm, khi sương còn phủ kín con đường làng. Mẹ tôi kể lại hôm đó bà không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho anh một ít cơm nắm với muối vừng.
Anh tôi lên đường vào một buổi sáng rất sớm, khi sương còn phủ kín con đường làng. Mẹ tôi kể lại hôm đó bà không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho anh một ít cơm nắm với muối vừng.
Anh quay lại, cười:
“Con đi ít hôm rồi về, mẹ đừng lo.”
Nhưng mẹ tôi nói, bà nhớ nhất là ánh mắt của anh lúc đó — không giống một người đi xa bình thường. Nó vừa bình tĩnh, vừa như đã chuẩn bị cho điều gì đó rất lớn.
Những ngày đầu nơi biên giới
Sau này, qua lời đồng đội kể lại, gia đình tôi mới biết anh được điều lên vùng núi phía Bắc. Trời rất lạnh, sương mù dày, ban đêm gần như không nhìn thấy gì.
Anh từng viết trong một lá thư gửi về (lá thư cuối cùng):
“Ở đây núi cao lắm, nhưng tụi con quen rồi. Chỉ nhớ nhà thôi.”
Đồng đội nói anh là người ít nói, nhưng lúc nào cũng xung phong đi trước khi có nhiệm vụ nguy hiểm.
Trận đánh cuối cùng
Họ kể rằng hôm đó pháo nổ suốt từ sáng. Đơn vị của anh giữ một điểm cao. Nếu mất chốt đó, phía sau sẽ bị uy hiếp.
Đạn dược dần cạn, nhưng không ai rút.
Anh tôi bị thương, nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Có người nói trước khi ngã xuống, anh còn cố kéo một đồng đội vào chỗ nấp.
Không ai trong gia đình chứng kiến, nhưng chỉ cần nghe kể thôi, mẹ tôi đã lặng đi rất lâu.
Ngày nhận tin
Giấy báo tử về đến nhà vào một buổi chiều. Người đưa tin đứng rất lâu ngoài cổng, không dám gọi.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy là hiểu ngay.
Bà không khóc lớn, chỉ ngồi xuống, tay run run cầm tờ giấy. Sau đó bà nói một câu mà đến giờ gia đình tôi vẫn nhớ:
“Nó không về thật rồi…”
Những năm tháng sau đó, Không có nhiều di vật. Chỉ có:
Một tấm ảnh cũ
Một lá thư đã ố vàng
Và lời kể của đồng đội
Mẹ tôi giữ lá thư ấy như báu vật. Mỗi lần nhớ anh, bà lại lấy ra đọc, dù gần như đã thuộc lòng từng chữ.
Giờ đây, khi đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhắc đến anh, gia đình tôi không chỉ buồn. Mà còn có một niềm tự hào rất lặng lẽ. Anh tôi không phải người nổi tiếng, không có chiến công được ghi trong sách. Nhưng với gia đình, anh là người đã đứng ở nơi nguy hiểm nhất, vào thời khắc khó khăn nhất.


